📖 CHƯƠNG 5
Hay là... bọn chúng đã ngầm đạt được một thỏa thuận chết tiệt nào đó với Thổ địa?
Nghĩ tới đây, toàn thân tôi bỗng ớn lạnh rợn người.
Tiếng la thất thanh của Từ Miểu xé toạc màn đêm.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt, giật nảy cả mình.
"Tiểu Xuân! Chúng ta là bạn bè mà, đúng không? Cậu mau ra đây đi! Nếu cậu không ra, Thổ địa sẽ giết bọn mình mất! Cậu đâu nỡ trơ mắt nhìn mình chết, đúng không?"
Ngay sau đó là tiếng gào thét thảm thiết của Từ Miểu, xen lẫn tiếng nức nở của Lục Tiêu Ngọc.
"Xin em đấy, mau ra đây đi! Chỉ cần em bước ra thì tất cả chúng ta đều được sống! Bằng không em cũng đừng hòng sống sót một mình! Thổ địa thần thông quảng đại, không gì không làm được, sớm muộn gì cũng tìm ra em thôi! Ngài ấy bảo sẽ lột da, rút gân, ăn tươi nuốt sống em, rồi xé nát cả linh hồn em nữa!"
Từ dụ dỗ ngon ngọt cho đến đe dọa uy hiếp, bọn chúng thay đổi đủ mọi giọng điệu chỉ mong lay chuyển được tôi.
Nhưng tôi tuyệt đối không tin Thổ địa lại tốt bụng đến thế, bởi lũ quỷ già luôn là loài xảo quyệt nhất.
Chẳng biết bao lâu sau, tiếng của hai kẻ đó lịm dần, có vẻ như bọn chúng đã bỏ đi.
Dù vậy, tôi vẫn không dám lơ là cảnh giác, cứ thu lu nấp kín trong hố đất.
Một lúc lâu sau, tôi hé mắt nhìn điện thoại, đã hơn bốn giờ sáng.
Chỉ cần cố bám trụ thêm chút nữa, nhất định tôi sẽ trốn thần thành công...
Một luồng gió lạnh buốt thổi sượt qua mang tai.
Cả người tôi cứng đờ, gần như quên cả thở.
Bởi luồng âm phong này... thổi tới ngay từ sau lưng tôi.
"Cô có biết tại sao Thổ địa lại được gọi là Thổ địa không?"
Khóe miệng Thổ địa nhếch lên một nụ cười quái dị, ánh mắt lão toát lên vẻ tàn độc: "Vì Thổ địa cai quản đất đai. Cô rúc trong cái hố đất này, tưởng ta mù thật sao?"
"Á á á á á á!"
Tiếng thét chói tai của tôi xé toạc màn đêm. Tôi sợ mất mật, vắt chân lên cổ phóng vụt ra khỏi hố.
Tôi chạy lảo đảo, vấp váp bạt mạng giữa đồng không mông quạnh. Chợt, tôi phát hiện Từ Miểu và Lục Tiêu Ngọc cũng đang cắm đầu cắm cổ chạy ngay phía trước, mặt mũi hai kẻ đó ngập tràn sự kinh hãi.
Từ Miểu sợ đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, gào lên với tôi: "Tiểu Xuân, Thổ địa là quỷ đấy!"
Hai đứa ngu xuẩn này, đến tận lúc này mới phát hiện ra cơ à?!
Nhưng giờ phút này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà xỉa xói, chỉ biết nối gót bọn chúng, cắm đầu chạy thục mạng.
"Thổ địa, Thổ địa..." Tôi lẩm bẩm.
Thổ khắc Thủy, Mộc khắc Thổ, Thủy khắc Hỏa.
Nghĩ tới nguyên lý ngũ hành đó, tôi thoăn thoắt trèo tót lên cây đa lớn ở đầu làng như một con khỉ.
Thân cây đa khá trơn trượt, nhưng tôi vẫn dùng hết sức bình sinh, vận sức chín trâu hai hổ trèo trối chết lên cao, cuối cùng cũng tìm được một cành cây to và chắc chắn để nấp.
Cây đa cành lá xum xuê, xanh tốt um tùm. Tôi thu lu trên đó, người bên dưới nếu không cố tình ngửa cổ lên soi thì tuyệt đối không thể phát hiện ra.
Chớp mắt một cái, Từ Miểu và Lục Tiêu Ngọc đã cắm đầu chạy thục mạng sắp thoát khỏi ranh giới làng.
Giây tiếp theo, bức tượng Thổ địa đặt ngoài đầu làng bỗng vặn vẹo cái cổ một cách cực kỳ quái đản, hai viên đá nhét trong hốc mắt lại rơi độp xuống đất.
Lão quỷ lại khoét mắt Thổ địa một lần nữa rồi!
"Rắc... Rắc..."
Lão ta nhảy chồm lên, há cái mồm rộng ngoác, đỏ lòm ngoạm phập lấy đầu Lục Tiêu Ngọc. Khuôn miệng của Thổ địa lúc này biến dạng đến khó tin, rộng ngoác đến dị hợm!
Lão cắn chặt lấy đầu hắn, điên cuồng hút chửng tinh huyết.
Chẳng mấy chốc, cơ thể khỏe mạnh của Lục Tiêu Ngọc đã bị hút cạn thành cái xác khô. Lớp da nhăn nheo dúm dó dán chặt vào bộ xương sườn gầy guộc thảm hại, cả người hắn hoàn toàn biến thành một bộ hài cốt.
Nhưng hắn vẫn chưa tắt thở hẳn. Hắn phát hiện ra tôi đang trốn trên cây, đôi mắt thao láo nhìn chằm chằm về phía tôi, thoi thóp nặn ra từng chữ thều thào: "Tiểu Xuân..."
Thổ địa nhả miệng ra, quay phắt sang ngoạm luôn Từ Miểu - kẻ lúc này đã mềm nhũn chân tay, đang quỳ rạp tại chỗ không lết nổi nửa bước!
Vỏn vẹn trong vài phút ngắn ngủi, hai con người khỏe mạnh sống sờ sờ đã bị Thổ địa hút sạch máu thịt, chỉ còn trơ lại hai bộ xương khô khoác lớp da người mỏng dính.
Từ Miểu nằm oặt trên mặt đất, ánh mắt ả liếc xéo qua, vừa vặn chạm phải tôi đang nấp trên cây. Ả thều thào: "Xuân..."
Thổ địa còng gập lưng, ngoái đầu ngó nghiêng xung quanh nhưng chẳng hề phát hiện ra tung tích của tôi.
Mãi cho đến khi lão ta nhận ra: Hướng mắt của cả Từ Miểu và Lục Tiêu Ngọc đều đang đồng loạt chĩa thẳng về phía cây đa già.
Thổ địa nghiêng nghiêng cái đầu trọc lốc như đang ngẫm nghĩ. Lão giơ một ngón tay lên, ướm thử theo tầm nhìn của hai cái xác, sau đó từ từ vặn cổ quay lại nhìn.
Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm chẳng lành...
Giây tiếp theo, tôi chạm mặt ngay với một đôi hốc mắt trống hoác.
Lão ta toét miệng cười, bên trong cái mõm ấy là một mảng tối tăm sâu hoắm không thấy đáy.
Tôi sợ đến mức giật nảy mình, gần như nghe rõ mồn một nhịp tim đập thình thịch đinh tai nhức óc trong lồng ngực.
"Cô trốn ở đâu rồi?"
Giọng lão ta vừa the thé lại vừa khàn đặc, rin rít như thể tiếng rìu gỉ sét cưa vào khúc củi khô.
Nhưng nhờ cố gắng kìm nén sự hoảng loạn nên tôi không để lộ sơ hở. Tôi câm nín, không dám phát ra tiếng động nào, đến cả nhịp thở cũng ráng đè xuống mức nhỏ nhất.
Giây tiếp theo, Thổ địa dời tầm mắt, bắt đầu lượn qua lượn lại dưới gốc đa cổ thụ.
"Cô trốn ở đâu rồi?"
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên, Thổ địa thực chất chẳng hề nhìn thấy tôi!
Mộc khắc Thổ, chỉ cần tôi nấp trên cây thì lão ta sẽ không thể định vị được.
Nhưng lão ta rất ranh ma, lão không bỏ đi mà đinh ninh rằng tôi chắc chắn đang nấp quanh quẩn đâu đây.
Thế là Thổ địa bắt đầu lượn lờ vòng quanh gốc đa hết vòng này tới vòng khác, dáng điệu có vẻ đầy thắc mắc không hiểu sao tôi lại bốc hơi mất tăm.
Lão cứ lầm bầm lặp đi lặp lại một câu gọi:
"Cô trốn ở đâu rồi?"
"Cô trốn ở đâu rồi?"
"Cô trốn ở đâu rồi?"
"Cô trốn ở đâu rồi?"
Tôi nghe mà lạnh toát cả sống lưng, hai tay bám chặt vào cành cây, cứng đờ người không dám nhúc nhích, cố gắng không tạo ra bất cứ tiếng động nào.
"Rõ ràng vừa nãy vẫn còn ở đây cơ mà... Rõ ràng vừa nãy vẫn còn ở đây cơ mà..." Thổ địa vừa làu bàu vừa tiếp tục lượn vòng quanh gốc đa.
Tôi rón rén liếc mắt nhìn điện thoại, đã năm giờ sáng!
Chỉ cần cố bám trụ thêm chút nữa, nhất định tôi sẽ sống sót qua cửa ải trốn thần này...
"Tiểu Xuân!"
Bác Phùng chẳng biết từ lỗ nẻ nào thình lình chui ra, ngước mắt nhìn thẳng vào tôi.
"Tiểu Xuân, đi mau! Năm giờ rồi, không đi là không kịp nữa đâu! Lão ta vẫn chưa tóm được cháu, mau đi theo bác! Chúng ta tới từ đường thắp nhang, như vậy mới tính là trốn thần thành công!"
Tim tôi thắt lại, suýt chút nữa là đã buông tay tụt xuống cây đi theo bác ấy rồi.
Thế nhưng, lý trí đã kịp thời kéo tôi lại.
Bác Phùng làm sao có thể thình lình xuất hiện ở đây một cách vô lý như vậy được?
"Tiểu Xuân! Theo bác mau lên! Phải tới từ đường thắp nhang mới tính là trốn thần thành công! Nãy bác vừa đốt lá bưởi rồi nên giờ Thổ địa không nhìn thấy bác đâu, cháu mau xuống đây đi!"

