Menu

📖 CHƯƠNG 6

~7 phút đọc1.493 từ6/6 chương

Quê tôi có quan niệm rằng, lấy lá bưởi hơ qua lửa rồi phủi khắp người thì có thể tạm thời che mắt quỷ quái, khiến chúng không thể nhìn thấy mình.

Tôi bắt đầu do dự, những gì bác Phùng vừa nói quả thực rất có lý.

"Đi thôi, Tiểu Xuân! Bác là bác Phùng đây, cháu quên rồi à? Mau qua đây! Đi cùng bác nào!"

Lòng tôi bắt đầu dao động, thế nhưng ngay chớp mắt sau đó, tôi chợt nhận ra điểm bất thường.

Nếu người đang đứng trước mặt tôi là bác Phùng thật, vậy tại sao nãy giờ bác ấy cứ liên tục giục tôi "qua đây", "ra đây", mà tuyệt nhiên không hề đả động đến hai chữ "trèo xuống"?

Bởi vì lão ta căn bản không hề biết tôi đang nấp trên cây!

Tôi nheo mắt nhìn cho kỹ, quả nhiên, trong hốc mắt của "bác Phùng" trống hoác, chẳng có lấy một nhãn cầu nào!

Tôi nín thở, người cứng đờ nằm im lìm, cố gắng thu mình hòa làm một với thân cây lớn.

Sáu giờ sáng, mặt trời ló dạng từ rặng núi phía Đông, những tia nắng ban mai đỏ rực nhuộm sáng cả một góc trời xa xa.

Gã Thổ địa dởm kia vẫn không ngừng lải nhải, điên cuồng lượn lờ vòng quanh gốc cây.

Sáu rưỡi sáng, lão Thổ địa nghiến răng trèo trẹo gào lên chửi rủa:

"Ta sẽ còn quay lại! Mày cứ đợi đấy!"

Dứt lời, lão ta lập tức hóa lại thành một bức tượng đá, cứng đờ ngay tại chỗ.

Tôi đã trốn thần thành công.

Tôi không phải là người đầu tiên trốn thần thành công, nhưng lại là con mồi khiến lão ta thèm khát và cố chấp săn lùng nhất.

Bác Phùng thở dài sườn sượt: "Đây là lần đầu tiên bác thấy gã Thổ địa này cố sống cố chết bám riết lấy một người như vậy. Tiểu Xuân à, may mà cháu nhanh trí trèo lên cây, bằng không hậu quả đúng là khôn lường..."

Bác Phùng đem câu chuyện kinh hoàng đêm qua của tôi kể lại cho mấy cụ cao niên trong làng. Ai nấy nghe xong đều sợ hãi hít một ngụm khí lạnh.

Một cụ ông đập bàn mắng lớn: "Cái con quỷ già ranh ma này! Nó giăng bẫy dụ cháu cắn câu đấy!"

Trong số đó có một cụ bà rất am tường tử vi tướng số. Cụ nắn nắn lòng bàn tay tôi, rồi lại cặn kẽ hỏi han ngày tháng năm sinh.

"Thảo nào... hèn chi..." Cụ bà đăm chiêu suy nghĩ, "Thảo nào con quỷ già đó lại thèm khát cháu đến thế. Bát tự của cháu thuộc mệnh Mộc, vốn dĩ đã là khắc tinh của Thổ. Lại thêm cái tên Lâm Sâm Xuân, cả ba chữ đều mang bộ Mộc, đã khắc lại càng thêm khắc! Cháu chính là thiên địch bẩm sinh của con quỷ già này đấy!"

"Không lấy được mạng cháu thì lão ta không thể đắc đạo, cũng chẳng thể thành thần. Con quỷ già này đã sống quá lâu, nó không cam tâm cứ mãi kẹt lại ở ranh giới giữa quỷ và bán tiên. Nó khao khát hóa thần, mà muốn làm được điều đó thì việc tiên quyết là phải trừ khử cái gai cản đường như cháu!"

Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, một cơn ớn lạnh hoảng sợ bủa vây lấy tôi. Tôi run rẩy hỏi: "Vậy... vậy giờ phải làm sao đây ạ? Lão ta bảo là sẽ còn quay lại tìm cháu..."

"Đừng hoảng, nó không dám đâu." Cụ bà vỗ vỗ vai tôi trấn an, chỉ tay về phía cây đa già đầu làng rồi nói tiếp: "Cháu không biết đấy thôi, con quỷ già này... sống chẳng được mấy ngày nữa đâu."

"Chính vì đại hạn sắp tới nên nó mới cuống cuồng làm liều, khao khát hóa thần để trường sinh bất lão. Nhưng đêm qua nó đã vắt kiệt chút tu vi tàn tạ cuối cùng để bày ra cái bẫy này rồi. Cháu không sập bẫy, mạng nó tự khắc sẽ tàn."

"Giăng bẫy..." Tôi bàng hoàng bừng tỉnh, vỗ đét một cái lên trán: "Lục Tiêu Ngọc và Từ Miểu!"

Thảo nào hai đứa nó lại ngu xuẩn sập bẫy dễ dàng đến thế, thảo nào tự dưng bọn chúng lại tin tưởng Thổ địa răm rắp, và cũng hèn chi tự nhiên chúng lại rủ rê tôi đi leo núi.

Hóa ra, chính bọn chúng là chiếc bẫy tinh vi mà lão Thổ địa đã giăng ra để tóm tôi! Bọn chúng chính là phân thân của lão quỷ đó!

Tuy nhiên, các cụ cũng giải thích thêm rằng, một khi thời gian tồn tại quá lâu, chính bản thân các phân thân ấy cũng sẽ dần quên mất gốc gác của mình. Thế nên, xét ở một góc độ nào đó, Lục Tiêu Ngọc và Từ Miểu quả thực cũng có thể coi là hai con "người" có ý thức độc lập.

Giờ ngẫm lại mới thấy, sự tồn tại của Lục Tiêu Ngọc và Từ Miểu trong ký ức của tôi mờ nhạt đến đáng sợ, gần như chẳng đọng lại một chút kỷ niệm thực tế nào.

Trống rỗng, hư ảo, tư duy và hành vi của chúng hoàn toàn chẳng có lấy nửa điểm logic. Mọi nước đi của bọn chúng đều giống hệt như lũ cá mồi, mục đích duy nhất là lôi kéo, dụ dỗ tôi sa lưới.

Trong ván cờ do gã Thổ địa dởm sắp đặt, hai nhân vật bị nhào nặn ra từ cõi hư vô này không ngừng dẫn dắt, tẩy não, hòng mồi chài tôi phải mở miệng cầu xin lão ta ban phát tiền tài hay danh vọng giống như bọn chúng.

Chỉ cần tôi nảy sinh lòng tham mà há miệng cắn câu, lão ta sẽ lập tức nắm được sơ hở, danh chính ngôn thuận lấy mạng tôi để đắc đạo thành thần.

"Phúc tổ bảy mươi đời, may mà lúc ấy cháu nhát gan, không dám mở miệng xin xỏ lão ta thứ gì." Hóa ra trong đêm hôm đó, đằng sau ánh mắt híp lại cười cười của lão Thổ địa là cả một bầu sát ý ngùn ngụt cuộn trào.

"Cháu đừng lo nữa, giờ nó chỉ như ngọn đèn trước gió, lay lắt thoi thóp thôi, chẳng làm nên trò trống gì đâu. Đã mang danh là quỷ già thì cuối cùng cũng phải chết già thôi!"

Tôi nán lại làng thêm mấy ngày. Đêm nào tôi cũng sợ hãi đến mức chẳng dám chợp mắt nổi một giây, cứ thế trèo tót lên gốc đa già ngồi chồm hổm. Từ trên cao, tôi trân trân nhìn gã Thổ địa cứ lượn lờ cắm cúi đi vòng quanh gốc cây, miệng không ngừng phun ra những lời nguyền rủa độc địa.

Cho đến đêm cuối cùng, bức tượng đá đó không còn xuất hiện dưới gốc cây nữa.

Sáng hôm sau, bác Phùng mừng rỡ báo tin: Bức tượng Thổ địa trong từ đường của làng đã khôi phục lại nguyên trạng, đôi hốc mắt trống hoác đã được lấp đầy bằng một cặp nhãn cầu sáng ngời và tràn trề sinh khí.

Thấy vậy, cả làng chúng tôi cùng nhau góp công góp của, thuê thợ về đắp lại mắt cho toàn bộ những bức tượng Thổ địa khác trong vùng.

Quả đúng như những gì các cụ dự đoán. Sau khi thu xếp quay lại thành phố, tôi dò hỏi một lượt những người bạn thân thiết xung quanh, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai biết Lục Tiêu Ngọc hay Từ Miểu rốt cuộc là ai.

Kể từ dạo đó, cứ mỗi dịp lễ tết, tôi đều đặn bắt xe về quê cúng bái Thổ địa. Không mong cầu gì hơn, chỉ hy vọng dâng chút nhang đèn ấm cúng, mong ngài thay dân làng trấn giữ một phương, xua đuổi các lộ cô hồn dã quỷ.

Cũng kể từ sau chuyện đó, tôi mắc phải hội chứng ám ảnh tột độ với câu hỏi: "Cô trốn ở đâu rồi?". Cứ hễ nghe thấy câu nói ấy, tôi lại có cảm giác như đang bị một con mắt vô hình dòm ngó, sau gáy bất giác lạnh toát.

Lão quỷ khao khát hóa thần, nên việc tiên quyết là phải diệt trừ bằng được kẻ mang mệnh khắc tinh. Thế nhưng hàng ngàn hàng vạn năm qua, những trường hợp dã quỷ tu luyện đắc đạo thành thần chỉ đếm trên đầu ngón tay, muôn phần gian truân, khó hơn cả hái sao trên trời.

Tôi là Lâm Sâm Xuân. Tôi vẫn sống sờ sờ ở đây, còn con quỷ già đó, đã hồn bay phách lạc rồi.

HomeTrước