📖 CHƯƠNG 1
Kiếp trước, tôi và chồng đã có ba mươi năm chung sống êm đềm.
Nhưng đến năm năm mươi tuổi, anh ta đột ngột thú nhận đã yêu cô sinh viên của mình.
Tôi cứ ngỡ anh chỉ nhất thời hồ đồ nên sống chết không chịu ký đơn ly hôn.
Cô sinh viên kia không thể chen chân vào gia đình tôi nên đã quay lưng ra nước ngoài. Chẳng bao lâu sau đã nghe tin cô ta kết hôn.
Đúng vào ngày cưới của cô ta, chồng tôi vì quá thất thần mà bị tai nạn giao thông, để rồi mang thương tật suốt đời.
Tôi tận tụy túc trực, hầu hạ bên giường bệnh của anh ta suốt mười lăm năm trời.
Trước lúc lâm chung, anh ta nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy:
"Điều hối hận nhất đời tôi chính là cưới bà. Nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ dũng cảm hơn một chút..."
Các con đổ hết mọi tội lỗi về cái chết của bố lên đầu tôi.
Sau này, tôi cũng ngã bệnh nằm liệt giường.
Hai đứa con, một đứa là tổng giám đốc công ty, một đứa là du học sinh ưu tú, vậy mà chúng lại vứt tôi vào viện dưỡng lão tồi tàn nhất.
Khi tôi chết, chúng thẳng tay đổ tro cốt của tôi xuống cống nước, vẻ mặt hả hê oán hận:
"Nếu không tại bà thì bố và dì Tiểu Nhu đã được hạnh phúc từ lâu rồi. Người đàn bà độc ác như bà vốn dĩ không xứng đáng có kết cục tốt đẹp!"
Mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã sống lại, quay về đúng cái ngày anh ta buông lời thú nhận năm ấy.
Mới sáu giờ sáng, tôi đã lúi húi dưới bếp chuẩn bị nguyên liệu.
Thức ăn tự tay tôi nấu, nhân bánh tự tay tôi trộn, bột tự tay nhào, từng chiếc sủi cảo cũng do chính tay tôi nặn.
Suốt cả ngày trời chúi mũi trong bếp, tôi mệt đến mức đau lưng không thẳng người lên nổi.
Còn chồng tôi, nếu không nhốt mình trong phòng giải quyết công việc thì cũng ra ban công tỉa tót mấy chậu lan lưỡi hổ của anh ta.
Con trai đến sớm nhất, xách theo biếu bố một hộp trà thượng hạng cùng mười tút thuốc lá Trung Hoa.
Thế nhưng quay sang tôi, nó lại chìa ra một cái túi nilon, bên trong lỏng chỏng vài quả trái cây đã dập đen thâm sì.
"Trái cây mua từ hồi trước Tết, Lệ Lệ bảo ăn không hết nên dặn con mang sang cho mẹ."
Nó vừa cười vừa nói, dường như chẳng hề cảm thấy có chút gì bất ổn.
Tôi không nói tiếng nào, lặng lẽ xách túi trái cây cất vào bếp.
Chẳng bao lâu sau, con gái cũng tới.
Nồi cá hầm trong bếp vẫn đang sôi lục bục, ánh nắng chiều tà rọi sáng khắp phòng khách.
Hai đứa con ngồi quây quần bên cạnh bố, rôm rả trò chuyện.
Trong bức tranh gia đình đầm ấm ấy, dường như chỉ có mình tôi là kẻ thừa thãi.
Rất nhanh, mâm cơm đã được dọn lên.
Thằng con trai là người đầu tiên nâng ly:
"Bố, con kính bố một ly! Nếu không có tấm gương sáng của bố thì sự nghiệp của con đã chẳng có được ngày hôm nay. Bố không chỉ là người sinh thành, mà còn là người thầy vĩ đại nhất đời con!"
Con gái cũng vội vàng đứng dậy: "Bố, nếu không nhờ bố thì nhà mình đâu có cuộc sống sung túc như hiện tại, con cũng xin kính bố một ly."
Cạn ly xong, con gái gắp một miếng thức ăn, liền chau mày chê bôi: "Mẹ ơi, món này mặn chát."
Dường như bọn chúng đều đã quên khuấy mất, hôm nay chúng về đây là để chúc mừng sinh nhật tròn năm mươi tuổi của tôi.
"Tôi cũng có vài lời muốn nói."
Lâm Đông Hải nốc cạn ly rượu thứ ba, đặt mạnh xuống bàn, bộ dạng như vừa đưa ra một quyết định tày đình.
"Vũ Yến, có chuyện này tôi bắt buộc phải thú thật với bà. Tôi thích người khác rồi, là một cô sinh viên của tôi."
"Chúng tôi đã qua lại với nhau một thời gian. Cô ấy còn trẻ, lại thiếu cảm giác an toàn, tôi muốn... cho cô ấy một danh phận."
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay.
Còn chưa kịp mở miệng, thằng con trai đã kích động xen vào:
"Bố, cuối cùng bố cũng dám nói ra rồi! Nói thật nhé, sự can đảm này không phải ai cũng có đâu. Dù thế nào đi chăng nữa, con vẫn luôn ủng hộ bố!"
Con gái cũng vui vẻ vỗ tay tán thưởng: "Chúc mừng bố yêu đã đón mùa xuân thứ hai của cuộc đời! Nào, chúng ta cùng cạn ly cho tình yêu vượt qua mọi rào cản tuổi tác và định kiến xã hội!"
Cả ba người đồng loạt nâng ly.
Duy chỉ có tôi cúi mặt lặng thinh, chẳng khác nào một kẻ đứng ngoài lề.
"Mẹ, mẹ làm thế là mất cả hứng đấy nhé!"
"Đúng rồi đó mẹ, bố đã tìm thấy tình yêu đích thực, chẳng lẽ mẹ không vui mừng cho bố sao?"
Bọn chúng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy trách cứ, hệt như đang nhìn một người không biết điều.
Nhìn mâm cơm trên bàn đang nguội ngắt dần, tôi chợt bật cười tự giễu.
Sau đó, tôi thong thả rút từ trong túi áo ra một tờ đơn ly hôn đã nhàu nhĩ.
"Được, tôi thành toàn cho ông."
Không khí xung quanh bỗng chìm vào sự tĩnh lặng đến quỷ dị.
Lâm Đông Hải không thể ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát đến vậy, giọng điệu khó giấu nổi sự kích động:
"Vũ Yến, bà thực sự đồng ý sao?"
Tôi đẩy tờ đơn ly hôn về phía anh ta, dùng hành động thay cho câu trả lời.
Sự điềm tĩnh của tôi ngược lại càng khiến ba người họ đâm ra luống cuống.
Lâm Đông Hải cầm tờ giấy lên, dè dặt vuốt phẳng từng nếp gấp.
Dễ dàng nhận ra anh ta cực kỳ hài lòng với cách phân chia tài sản.
Căn nhà hiện tại vốn là tài sản trước hôn nhân của tôi.
Còn toàn bộ tài sản chung sau khi cưới, tôi đều từ bỏ. Tiền tiết kiệm chia đôi, dẫu sao tôi cũng có lương hưu, nửa đời sau chẳng phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền.
Quan trọng nhất là, tôi không muốn nhọc lòng dây dưa thêm với gã đàn ông này nữa.
Lâm Đông Hải vừa định hạ bút, chợt nhìn thấy chữ ký tôi đã ký sẵn từ trước nên khựng lại một nhịp.
Nhưng ngay sau đó, anh ta thoăn thoắt ký xoẹt tên mình lên giấy.
Dáng vẻ vội vàng cứ như thể chỉ cần chậm một giây thôi là tôi sẽ đổi ý vậy.
Lúc này thằng con trai mới đứng dậy, rót cho tôi ly rượu đầu tiên trong ngày.
"Mẹ, phải thế chứ. Chuyện gì cũng nên nghĩ thoáng ra một chút, bố cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc riêng mà."
Con gái thì lại bám rịt lấy bố, liến thoắng hỏi xem bao giờ mới dẫn dì ấy về nhà ăn cơm.
"Mẹ ơi, dì Tiểu Nhu thích ăn bào ngư lắm đấy. Đến hôm đó mẹ nhớ mua thêm vài con nhé, chọn loại thật to béo vào..."
Tôi mặt không biến sắc, lạnh lùng cắt ngang: "Trời cũng không còn sớm nữa, các người nên đi đi."
Tôi dùng từ "các người", là ám chỉ cả ba người bọn họ.
Bàn tay đang vươn ra định gắp thức ăn của thằng con trai cứng đờ giữa không trung.
Nụ cười trên môi đứa con gái cũng lập tức tắt ngấm.
Sau khi ba người bọn họ rời đi, tôi lôi chai rượu vang mà Lâm Đông Hải cất công sưu tầm ra.
Rót một ly đầy, nhắm cùng bàn thức ăn thịnh soạn, tôi thong thả uống cạn.
Bàn ăn lười chẳng buồn dọn dẹp, tôi cứ mặc kệ để nguyên xi ở đấy.
Quay về phòng ngả lưng, bên tai không còn tiếng ngáy vang trời lở đất, không còn bóng dáng người đàn ông cứ dăm bữa nửa tháng lại lục đục thức giấc giữa đêm. Giấc này, tôi ngủ đặc biệt ngon lành.
Sáng hôm sau, tôi cứ thế ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh. Thay vội bộ đồ thể thao, tôi ra công viên tản bộ tập thể dục một lát.
Trở về nhà, tôi đủng đỉnh vệ sinh cá nhân, tự nướng cho mình lát bánh mì, ốp la thêm hai quả trứng và pha một ly cà phê thơm lừng.
Nhớ lại kiếp trước, ngày nào tôi cũng phải thức dậy từ năm giờ sáng để đút cơm, thay bỉm, lau người, xoa bóp cho kẻ bại liệt Lâm Đông Hải...
Cơm nhà chưa kịp lùa vội miếng nào vào bụng, đã phải sấp ngửa chạy ra trường đón cháu nội. Tiếp đến lại lóc cóc sang căn hộ độc thân của con gái để dọn dẹp, nấu nướng cho nó.
Tối mịt về tới nhà, lại lặp lại y xì đúc chu trình của buổi sáng.
Ngày qua ngày cứ thế trôi đi, quần quật không thấy điểm dừng.
Một buổi sáng thong dong tự tại như thế này, quả thực đã quá lâu rồi tôi mới được nếm trải.
Tôi mở tung cánh cửa tủ quần áo, nhét toàn bộ đồ đạc của Lâm Đông Hải vào thùng giấy.
Dọn dẹp xong xuôi, trong chiếc tủ rộng thênh thang chỉ còn sót lại lơ thơ vài bộ đồ sờn cũ, kiểu dáng quê mùa lỗi thời của chính tôi.

