Menu

📖 CHƯƠNG 5

~6 phút đọc1.154 từ5/8 chương

Sau chuyến đi săn mùa thu, địa vị của Triệu Triệt trong cung thay đổi rõ rệt.

Trước kia, mọi người chỉ coi hắn là một Thái tử nhút nhát đáng thương, suốt ngày bị cái đứa "tiểu bá vương" là ta đây bắt nạt.

Bây giờ, hắn đã trở thành vị Thái tử "dũng mãnh" có thể một mình săn được lợn rừng.

Dù người biết chuyện đều thừa hiểu con lợn rừng đó là do ta đ.á.n.h hạ, nhưng Thánh thượng đã ngầm đồng ý, Triệu Triệt cũng hiên ngang đứng ra nhận, nên chẳng ai dám hó hé nửa lời.

Ngay cả ánh mắt Hoàng hậu nhìn ta, từ chỗ đề phòng và chán ghét lúc ban đầu, nay đã biến thành... nói thế nào nhỉ, hơi giống mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thuận mắt?

Cứ dăm bữa nửa tháng, bà ấy lại sai ma ma hầu cận mang tới đủ loại bánh trái, đồ tẩm bổ, còn có cả quần áo mới thật đẹp.

Ngoài miệng thì nói cho hay là:

“Thái tử lớn nhanh, những thứ này đều là chuẩn bị cho nó, Khương cô nương con cũng dùng chung đi nhé."

Ta thì ai cho gì cũng nhận, gom hết không sót món nào.

Triệu Triệt nhìn ta mỗi ngày thay một bộ đồ mới, ăn bánh kẹo do mẫu hậu hắn gửi tới, bèn chua loét lên tiếng:

“Sao ta cứ có cảm giác, tỷ mới là con đẻ của mẫu hậu ta, còn ta là đứa con trai tới ở rể thế nhỉ."

Ta lườm hắn một cái:

“Nếu đệ mà tự tay săn được lợn rừng, thì mấy thứ này cũng là của đệ hết."

Hắn lập tức ngậm miệng.

-----------------

Có điều, hắn thật sự đã thay đổi rất nhiều.

Mỗi sáng luyện công không cần ta phải đạp giường gọi dậy nữa, mà đã biết tự giác chui ra khỏi chăn. Dù vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài, nhưng ít nhất thái độ cũng đã đàng hoàng hơn.

Khả năng bắn cung cũng chuẩn hơn trước, mười mũi tên thì cũng đã có ba bốn mũi găm trúng bia.

Lúc thầy giáo giảng bài, hắn không còn ngủ gật, thỉnh thoảng lại đưa ra được vài câu hỏi khá sâu sắc, khiến vị thầy giáo râu bạc trắng cứ vuốt râu gật gù liên tục.

Tất cả những chuyện này, ta đều thu vào tầm mắt.

--------------------

Hôm nay, là sinh thần của ta.

Lên bảy t.u.ổ.i rồi.

Thật ra chính ta cũng quên béng mất, là người bên cạnh Hoàng hậu nhắc nhở một câu ta mới nhớ ra.

Tối đến, Triệu Triệt tỏ vẻ bí thần bí quỷ kéo ta ra ngoài sân.

Trên chiếc bàn đá ngoài sân, bày sẵn một bát mì trường thọ, bên trên còn đặt hai quả trứng ốp la vàng ươm.

Ngay bên cạnh, đặt một bức tượng nhỏ đẽo bằng gỗ. Bức tượng tạc một người mặc đồ võ gọn gàng, lưng đeo cung tên. Ngũ quan tuy hơi thô kệch nhưng nét oai phong giữa hàng lông mày lại giống ta đến bảy tám phần.

"Cái này..." Triệu Triệt gãi đầu, có chút ngượng ngùng, "Ta... tự ta làm đấy, không biết tỷ có thích không."

Ta cầm bức tượng gỗ lên, miết nhẹ ngón tay lên những đường nét sần sùi.

Đây là món quà sinh thần đầu tiên mà ta nhận được. Trước kia ở doanh trại, phụ mẫu cũng chỉ thưởng thêm cho ta một cái đùi gà mà thôi.

Mũi ta bỗng nhiên thấy cay cay.

"Xấu c.h.ế.c đi được." Miệng ta thì chê bai, nhưng tay lại cẩn thận cất bức tượng gỗ vào trong ngực áo.

Triệu Triệt dường như đã đoán trước ta sẽ nói vậy nên cũng không giận, chỉ cười hì hì.

"Mau ăn mì đi, không lại trương lên bây giờ."

Ta ngồi xuống, xì xụp ăn mì.

Hắn cứ ngồi bên cạnh ngắm ta. Ánh trăng rọi xuống gương mặt hắn, khiến đôi mắt hắn dưới đêm trăng trông sáng rực lên khác thường.

"Khương Nhu," Hắn bỗng lên tiếng, "Cảm ơn tỷ."

Động tác gắp mì của ta khựng lại, ta ngẩng đầu lên nhìn hắn.

"Cảm ơn ta chuyện gì? Cảm ơn ta ngày nào cũng ép đệ đứng tấn à?"

"Không phải," Hắn lắc đầu, nói giọng rất đỗi nghiêm túc, "Cảm ơn tỷ đã cho ta biết một Thái tử thì nên mang dáng vẻ như thế nào. Trước kia, ta luôn nghĩ mình là Thái tử thì tất cả mọi người đều phải nhường nhịn ta, mọi thứ tốt đẹp nhất đều phải thuộc về ta. Là tỷ đã giúp ta hiểu ra rằng, nắm giữ càng nhiều thì trách nhiệm càng lớn."

Lúc nói ra những lời này, vẻ mặt hắn nghiêm nghị đến mức ta chưa từng thấy bao giờ.

Cái tên Thái tử nhát cáy chỉ biết khóc nhè ngày nào, dường như đã thực sự trưởng thành rồi.

Ta nhìn hắn, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc đan xen.

"Được rồi, bớt nói mấy lời sến súa đi. Mì ngon lắm, trứng chiên cũng tạm được." Ta gắp vài miếng ăn sạch bát mì, đứng dậy nói, "Sáng mai luyện công, cộng thêm mười lăm phút nữa."

Vẻ cảm động trên mặt hắn lập tức đông cứng lại, biến thành tiếng kêu gào thảm thiết.

"Hả? Lại cộng thêm nữa á?"

Ta mặc kệ hắn, quay người về phòng.

Nằm trên giường, ta lôi bức tượng gỗ nhỏ trong ngực áo ra.

Dưới ngọn đèn lờ mờ, bức tượng cười nhe răng, một nụ cười ngây ngốc vô tư. Ta ngắm nghía một hồi, cũng bất giác bật cười theo.

Hình như, có một đứa đàn em thế này, cũng không tồi chút nào.

---------------

Thế nhưng, chuỗi ngày yên bình chẳng kéo dài được bao lâu.

Vài ngày sau, trong cung bỗng truyền ra một tin tức.

Để xoa dịu bộ tộc man di ở Bắc Cương, Thánh thượng dự định chọn một vị quận chúa trong hoàng tộc, đưa đến Bắc Cương để hòa thân.

Tất cả mọi người đều cho rằng, cái nhiệm vụ "vẻ vang" này, ngoài ta ra thì chẳng còn ai gánh nổi.

Ta, Khương Nhu, con gái của Trấn Bắc Đại tướng quân, từ nhỏ lớn lên ở Bắc Cương, vô cùng quen thuộc môi trường nơi đó. Hơn nữa, ta không cha không mẹ, không nơi nương tựa, đúng là sự lựa chọn hoàn hảo nhất.

Lúc tin tức này truyền đến Đông cung, ta đang ngồi lau chùi cây cung mới.

Triệu Triệt đẩy tung cửa đ.á.n.h "rầm" một cái, xông thẳng vào trong, hai mắt đỏ hoe.

"Ta không cho phép!" Hắn hướng về phía ta mà gào lên, "Ta không cho phép tỷ đi hòa thân!"

HomeTrước
Sau