Menu

📖 CHƯƠNG 4

~8 phút đọc1.597 từ4/8 chương

Tiễn Hoàng hậu xong xuôi, Triệu Triệt sáp lại gần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn chiếc vòng trên tay ta.

"Đây chính là chiếc vòng mẫu hậu thích nhất đấy, bình thường còn chẳng nỡ đeo, thế mà lại đem cho tỷ."

Ta lắc lắc cổ tay, chiếc vòng ngọc lóe lên ánh sáng dìu dịu dưới nắng.

"Thấy chưa? Đây là tiền bảo kê mà mẫu hậu đệ nộp cho ta đó. Sau này đệ mà còn dám lười biếng, ta sẽ đ.á.n.h đệ đòn đau hơn, để mẫu hậu đệ lại phải mang đồ tốt tới đổi."

Khuôn mặt Triệu Triệt lập tức xụ xuống, mang dáng vẻ chán nản chẳng thiết tha sống nữa.

Ta nhìn cái bộ dạng này của hắn, nhịn không được bèn "phụt" cười thành tiếng.

Hắn ngẩn ngơ nhìn ta. Đây là lần đầu tiên ta cười với hắn kể từ lúc bước chân vào cung. Hắn nhìn đến ngây ngốc, hai má cũng từ từ ửng đỏ.

Ta lập tức tắt nụ cười, bày ra vẻ mặt nghiêm nghị:

“Nhìn cái gì mà nhìn! Bài tập hôm nay vẫn chưa xong đâu, tiếp tục đi!"

Những ngày tháng trong cung cứ thế trôi qua cái vèo, xoay quanh việc ta "huấn luyện" Thái tử mỗi ngày và thỉnh thoảng lại vặc lại mấy tên hoàng tử không có mắt nhìn.

Chớp mắt một cái, xuân qua thu tới, lại đến ngày hoàng gia tổ chức đi săn.

Thánh thượng muốn tổ chức một buổi săn mùa thu thật hoành tráng ở bãi săn hoàng gia vùng ngoại ô. Tất cả các hoàng tử đã trưởng thành và các quan lớn trong triều đều phải tham gia.

Trẻ con cỡ nửa vời như ta và Triệu Triệt chỉ có thể đi theo phía sau cho có tụ.

Trước lúc xuất phát, Hoàng hậu đã chuẩn bị sẵn cho Triệu Triệt một bộ đồ cưỡi ngựa và cung tên mới toanh từ đầu đến chân, chải chuốt cho hắn trông y như một ông cụ non.

Trái lại, ta chỉ mặc một bộ đồ cũ gọn gàng cho dễ cử động, tay cầm cây cung gỗ xỉn màu đã dùng mấy năm trời.

"Khương Nhu, cây cung của tỷ tã quá rồi," Triệu Triệt nhìn cây cung của ta, cau mày nói, "Ta bảo mẫu hậu làm cho tỷ một cây mới nhé?"

"Không cần," Ta lau nhẹ thân cung, "Cung không chia mới cũ, dùng tốt là được. Cái cây mới tinh kia của đệ, chỉ được cái mã chứ chẳng làm nên cơm cháo gì đâu."

Triệu Triệt bị ta chặn họng, cứng lưỡi không nói được gì.

-----------------

Đến bãi săn, Tam hoàng tử Triệu Hành lại sán tới.

Hắn cưỡi trên một con ngựa cao to bệ vệ, từ trên cao nhìn xuống chúng ta. Nhất là khi nhìn con ngựa cái nhỏ xíu hiền khô của Triệu Triệt, vẻ chế giễu trong mắt hắn như muốn trào cả ra ngoài.

"Chà, Thái tử điện hạ, ngài đến đây đi săn hay là đi dạo mát thế? Cưỡi một con ngựa bé tẹo thế này, định đi lùa thỏ à?"

Mặt Triệu Triệt thoắt cái đỏ bừng, gân cổ lên cãi:

“Ta... ngựa của ta chạy nhanh lắm!"

"Hahaha," Triệu Hành cười phá lên đầy khoa trương, "Thế à? Vậy có dám thi với ta một ván không, xem hôm nay ai săn được nhiều thú hơn?"

Triệu Triệt chẳng thèm nghĩ ngợi gì đã định nhận lời, ta liền vội vàng kéo hắn lại.

Ta nhìn Triệu Hành, lạnh nhạt nói:

“Thi thì thi, nhưng cá cược bằng cái gì?"

Triệu Hành sững người một chút, sau đó cười cợt:

“Cá cược hả? Được thôi! Nếu ta thắng, đệ phải đứng trước mặt mọi người thừa nhận đệ là đồ vô dụng chỉ biết nấp sau lưng đàn bà. Còn nếu đệ thắng..." Hắn ngẫm nghĩ một lát, "Cây cung quý do Tây Vực tiến cống của ta sẽ thuộc về đệ!"

Cây cung đó của hắn ta từng thấy rồi. Toàn thân đen bóng, trên thân còn nạm ngọc ngà châu báu, nhìn qua là biết hàng xịn.

"Được, một lời đã định." Ta thay Triệu Triệt chốt đơn.

Triệu Triệt cuống cuồng, kéo tay áo ta nói lí nhí:

“Khương Nhu, tỷ điên rồi à! Ta... ta vốn dĩ chẳng bắn trúng được cái gì đâu!"

Ta vỗ vỗ vai hắn:

“Yên tâm, có ta ở đây rồi."

---------------------

Cuộc thi bắt đầu, Triệu Hành thúc ngựa phi lên trước, rất nhanh đã mất hút trong rừng.

Triệu Triệt cũng cuống cuồng bám theo, còn ta thì thong thả đi đằng sau.

Triệu Triệt quả thực chẳng có chút năng khiếu săn bắn nào. Căng cung lóng nga lóng ngóng nửa ngày trời mới thấy được một con thỏ béo, thế mà bắn một tiễn ra, đến cọng lông thỏ cũng chẳng chạm tới.

Hắn sốt ruột đến mức mồ hôi đầm đìa. Chớp mắt đã qua nửa ngày, ống tên của hắn vẫn còn đầy ắp.

"Làm sao bây giờ Khương Nhu? Chúng ta sắp thua rồi..." Hắn sắp khóc đến nơi.

Ta kéo hắn tới gốc một cây cổ thụ to, bảo hắn đứng đợi, rồi một mình đi sâu vào trong rừng.

Chưa đầy nửa canh giờ sau, ta quay lại.

Đằng sau lưng kéo theo một con... lợn rừng.

Mắt Triệu Triệt trợn trừng như sắp rớt cả ra ngoài.

"Khương, Khương, Khương Nhu... cái... cái này là tỷ săn đấy à?"

"Chứ còn ai vào đây nữa?" Ta vứt con lợn rừng lên lưng ngựa, "Con ngựa cái nhỏ của đệ chở không nổi đâu, dùng ngựa của ta đi."

Triệu Triệt nhìn con lợn rừng còn nặng hơn cả người hắn, nuốt nước bọt cái ực, nửa ngày không nói nên lời.

-----------------

Đợi đến lúc chúng ta quay về khu cắm trại, tất cả mọi người đều sững sờ.

Triệu Hành đang vênh váo khoe khoang mấy con gà rừng và một con cáo mà hắn săn được. Vừa nhìn thấy con lợn rừng trên lưng ngựa của chúng ta, nụ cười trên mặt hắn tắt ngấm.

"Không... không thể nào! Con này tuyệt đối không phải do Triệu Triệt săn được! Hắn ngay cả cây cung còn kéo không nổi cơ mà!" Hắn chỉ thẳng mặt ta, lớn tiếng la lối, "Chắc chắn là nàng ta! Nàng ta gian lận!"

Thánh thượng cùng mấy vị quan lớn cũng bước tới, nhìn con lợn rừng to đùng, cứ chép miệng khen ngợi kỳ lạ thay.

Thánh thượng nhìn về phía Triệu Triệt, trong mắt mang theo chút dò xét:

“Triệu Triệt, con này thật sự là do con săn được sao?"

Triệu Triệt lén liếc nhìn ta một cái, ta khẽ gật đầu với hắn.

Hắn lập tức đứng thẳng lưng, dõng dạc đáp:

“Bẩm phụ hoàng, là nhi thần săn được ạ!"

"Nói bậy!" Triệu Hành luống cuống, "Chỉ dựa vào đệ á? Đệ làm sao mà săn nổi lợn rừng!"

Triệu Triệt bắt chước điệu bộ nhướng mày thường ngày của ta:

“Sao nào, Tam ca cảm thấy đệ là Thái tử mà còn không bằng huynh sao? Huynh săn được cáo, chẳng lẽ đệ lại không săn được lợn rừng? Hay là, huynh cảm thấy nhi tử của phụ hoàng đều là những kẻ vô dụng thùng rỗng kêu to?"

Mấy lời này vừa có lý lẽ vừa có căn cứ, lại còn tiện thể đặt Triệu Hành lên đống lửa mà nướng.

Triệu Hành bị hắn chặn họng câm nín, mặt nghẹn lại đỏ rần như gan lợn.

Thánh thượng nghe xong, không những không giận mà còn bật cười, ánh mắt nhìn Triệu Triệt chứa chan sự tán thưởng.

"Tốt! Nói hay lắm! Quả không hổ là hoàng nhi của trẫm! Có khí phách!"

Ngài quay đầu nhìn sang Triệu Hành, sắc mặt sầm xuống:

“Triệu Hành! Chơi cá cược thì phải chịu thua, mang cung của ngươi ra đây!"

Triệu Hành dù không cam lòng đến mấy cũng chỉ đành ngoan ngoãn giao nộp cây cung quý của mình.

----------------

Triệu Triệt nhận lấy cây cung, quay người đưa luôn cho ta.

"Cho tỷ này."

Ta hơi sững người, chưa nhận ngay.

Hắn liền ấn thẳng cây cung vào ngực ta, ghé sát tai ta nói nhỏ:

“Vốn dĩ là tỷ thắng mà. Với lại... nhìn cái dáng vẻ tỷ dùng cây cung cũ rích kia, trông bần hàn lắm."

Ta nhìn cây cung quý trong tay, lại nhìn cái vẻ mặt kiêu ngạo làm bộ làm tịch của hắn, cái cảm giác là lạ trong lòng bỗng chốc lại dâng lên, lại còn mang theo chút ấm áp.

Ta không từ chối nữa, đeo cây cung ra sau lưng.

Tối đến diễn ra tiệc mừng công, Triệu Triệt được Thánh thượng gọi đến bên cạnh, khen ngợi nức nở một trận ra trò.

Hắn có hơi ngượng ngùng không tự nhiên, nhưng sống lưng thì thẳng tắp.

Ta ngồi ở dãy bàn phía dưới, vừa gặm đùi cừu nướng vừa nhìn hắn.

Dưới ánh đuốc bập bùng, góc nghiêng của hắn trông có vẻ thuận mắt hơn trước một chút xíu.

Dường như nhận ra ánh mắt của ta, hắn ngoái đầu nhìn sang, toét miệng nở một nụ cười thật rạng rỡ. Rất xán lạn, nhưng cũng hơi ngốc nghếch.

Ta ngoảnh mặt đi, vờ như đang ngắm cảnh, nhưng lại không kìm được mà bật cười.

HomeTrước
Sau