📖 CHƯƠNG 3
Đang học được nửa chừng, ta cảm giác có người đang chọc chọc vào cánh tay mình.
Vừa ngoảnh lại, liền thấy Triệu Triệt lén lút đẩy sang một tờ giấy vụn.
Ta mở ra xem, trên đó dùng nét bút lông xiêu vẹo viết một dòng câu hỏi:
“Năm ngoái tại sao ngươi lại đ.á.n.h ta?"
Sự hờn dỗi oán trách như muốn xuyên thấu cả mặt giấy.
Ta liếc hắn một cái, hắn đang dùng cái vẻ mặt "Ta chỉ tò mò hỏi đại thôi ngươi đừng nghĩ nhiều" để nhìn ta.
Ta cầm bút lên, viết vào mặt sau tờ giấy:
“Ngươi c.ứ.ớ.p diều của tiểu cung nữ, còn đòi đốt nó. Ta nói ngươi hai câu, ngươi lại dám mắng ta là 'con ranh hoang dã không có cha dạy dỗ'."
Viết xong, ta ném trả tờ giấy lại.
Triệu Triệt đọc xong, mặt "xoát" một cái đỏ bừng, đỏ từ má lan tới tận mang tai. Hắn gục đầu xuống thấp tịt, hồi lâu chẳng có động tĩnh gì.
Ta cứ tưởng chuyện này cứ thế là cho qua, nào ngờ lúc sắp tan học, hắn lại đẩy sang một tờ giấy nữa.
"Ta xin lỗi."
Phía sau còn vẽ một hình nhân nhỏ xíu với khuôn mặt khóc mếu máo.
Ta hơi sững người, một góc nào đó trong lòng như bị ai đó khẽ chọc một cái, có chút cảm giác khác lạ.
Ta không đáp lời hắn.
Tan học, mấy vị hoàng tử xúm lại, đứng đầu chính là Tam hoàng tử Triệu Hành — kẻ ngày hôm qua chê bai ta xui xẻo.
"Chà, đây chẳng phải là Thái tử phi tương lai của chúng ta sao? Nghe nói hôm qua ngươi đã dạy dỗ Thái tử điện hạ một trận ra trò hả? Thật là oai phong quá đi mất!"
Hắn mỉa mai châm chọc, ánh mắt chứa đầy vẻ khiêu khích.
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Triệu Triệt nãy giờ vẫn núp sau lưng ta đột nhiên bước ra, chắn ngay trước mặt ta.
"Tam ca, huynh đừng có nói bậy! Khương Nhu không phải Thái tử phi của ta, tỷ ấy... tỷ ấy là đại tỷ của ta!"
Triệu Hành như thể vừa nghe được câu chuyện cười nào đó động trời lắm, phá lên cười ngặt nghẽo một cách khoa trương.
"Đại tỷ? Triệu Triệt, đệ bị đ.á.n.h cho ngu người rồi à? Một con nhóc mồ côi không cha không mẹ, mà đệ lại nhận làm đại tỷ? Đệ đúng là ăn tạp quá đấy!"
"Huynh!" Triệu Triệt tức đến mặt đỏ tía tai.
Ta kéo hắn sang một bên, bước lên phía trước một bước, nhìn thẳng vào mặt Triệu Hành.
"Phụ mẫu ta là anh hùng, không phải để loại người như ngươi nhai đi nhai lại ở sau lưng. Xin lỗi mau."
Triệu Hành cười khẩy một tiếng:
“Xin lỗi á? Dựa vào cái gì? Ngươi chẳng qua chỉ là một con..."
Hắn còn chưa nói dứt lời, ta đã động thủ.
Ta không đấm hắn, mà chỉ thò chân ra, gạt nhẹ vào chân hắn một cái. Hắn đang lúc vênh váo đắc ý, hoàn toàn không phòng bị, "bịch" một tiếng, ngã sấp mặt một vố đau điếng như chó gặm bùn.
Các hoàng tử xung quanh đều sợ ngây người.
Triệu Triệt cũng há hốc mồm, nhìn Triệu Hành đang bò rạp trên mặt đất, lại nhìn sang ta, trong ánh mắt ngoài sự sợ hãi, dường như còn chất chứa thêm chút gì đó sùng bái.
Ta phủi phủi tay, từ trên cao nhìn xuống Triệu Hành:
“Miệng mồm không sạch sẽ, thì nên gặm bùn cho nhiều vào. Lần này chỉ là cảnh cáo, lần sau, sẽ không đơn giản chỉ là ngã một cú thế này đâu."
Nói xong, ta kéo Triệu Triệt vẫn còn đang ngơ ngác, quay người bỏ đi.
"Về nhà, ăn cơm."
Đi được một quãng xa, vẫn còn nghe thấy tiếng chửi rủa ầm ĩ tức tối của Triệu Hành ở phía sau.
Triệu Triệt mặc cho ta kéo đi, suốt dọc đường vô cùng im lặng.
Sắp tới cửa Đông cung, hắn mới lí nhí thốt lên một câu:
“Khương Nhu, tỷ... tỷ lợi hại quá đi."
Bước chân ta sững lại, ngoảnh đầu nhìn hắn. Dưới ráng chiều tà, đôi mắt của hắn sáng ngời và ngập tràn sức sống.
Cái cảm giác khang khác trong lòng ta lại trồi lên, mang theo đôi chút ngượng ngùng. Ta vội buông tay hắn ra, sải bước đi thật nhanh về phía trước.
"Bớt nịnh bợ đi, ngày mai đứng tấn cộng thêm một khắc nữa."
Từ ngày ta ngáng chân làm Tam hoàng tử Triệu Hành ngã lộn nhào ở Thượng Thư Phòng, tiếng đồn về sự hung dữ của ta xem như đã lan truyền khắp chốn hoàng cung.
Bây giờ không chỉ Thái tử sợ ta, mà ngay cả các vị hoàng tử, công chúa khác hễ thấy mặt ta là vội vàng đi đường vòng.
Thế này cũng tốt, ta lại được dịp nhàn nhã yên tĩnh.
Triệu Triệt có vẻ cũng đã cam chịu số phận. Mỗi sáng bị ta lôi đầu từ trong chăn ấm ra để rèn luyện, tuy miệng vẫn lầm bầm làu bàu, nhưng đã không còn phản kháng kịch liệt như lúc đầu nữa.
Bị ta ép đứng tấn xong, bữa sáng hắn ăn còn nhiều hơn bình thường cả một bát đầy.
Đúng như lời hắn nói:
“Không ăn nhiều một chút, làm sao chịu đựng nổi một ngày bị tỷ hành hạ đây."
Lúc thầy giáo giảng bài, hắn cũng không dám lén lút chuyền giấy nữa, mà ngồi ngay ngắn chỉnh tề, nghe giảng còn chăm chú hơn bất kỳ ai.
Bởi vì ta đã dặn trước, hắn mà dám lơ đãng, buổi chiều luyện bắn cung sẽ bị phạt gấp đôi.
Đúng vậy, ta còn ép hắn học bắn cung.
Theo như lời phụ thân ta từng dạy, nam nhi đại trượng phu không thể trói gà không chặt, đến lúc nguy cấp, ít ra cũng phải bảo vệ được người mình muốn bảo vệ.
Mặc dù ta cảm thấy, với cái dáng vẻ nhát gan này của Triệu Triệt, e là chẳng bảo vệ nổi ai.
Lần đầu tiên hắn giương cung, vì sức quá yếu, dây cung bật ngược lại quật thẳng vào mặt, lập tức hằn lên một vệt đỏ chót.
Hắn bật khóc ngay tại chỗ, khóc còn thảm thiết hơn cả nhà có tang.
Ta nhìn cái bộ dạng vô dụng của hắn, cơn giận không biết từ đâu bốc lên ngùn ngụt.
"Khóc lóc cái gì! Là đàn ông con trai thì phải nghiến răng mà chịu! Có chút vết thương cỏn con này cũng không chịu nổi, sau này làm sao làm Hoàng đế?"
Hắn bị ta quát cho sững sờ, sụt sùi hỏi lại:
“Ta... ta sau này phải làm Hoàng đế sao?"
"Ngươi là Thái tử, không làm Hoàng đế thì định làm gì? Ra chợ bán khoai lang nướng chắc?"
Hình như đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Hắn ngẩn người hồi lâu, rồi lẳng lặng nhặt cây cung lên, bắt đầu luyện tập lại từ đầu.
Tuy tư thế dẫu vẫn khó coi, mũi tên cũng luôn bắn chệch ra ngoài bia, nhưng ít nhất, hắn không còn rơi nước mắt nữa.
------------------------
Chiều hôm đó, Hoàng hậu nương nương đột nhiên ghé đến Đông cung.
Lúc bà ấy đến, ta đang đè chân Triệu Triệt, bắt hắn tập gập bụng.
Triệu Triệt đang mồ hôi nhễ nhại, mặt mày đỏ gay, nhìn thấy Hoàng hậu bước vào liền hệt như thấy cứu tinh.
"Mẫu hậu! Mẫu hậu cứu nhi thần với!"
Hoàng hậu nhìn con trai cưng bị ta "hành hạ" đến mức này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Bà ấy cho người hầu lui ra ngoài hết, trong điện chỉ còn lại ba người chúng ta. Bà bước đến trước mặt ta, ánh mắt đầy phức tạp mà dò xét.
"Khương Nhu, bổn cung biết thân thế con đáng thương, cũng rất ghi nhận công lao tận trung vì nước của phụ thân con. Nhưng Triệu Triệt là Thái tử, là người nối ngôi sau này, thứ nó cần học là đạo lý lớn trị quốc an dân, chứ không phải mấy thứ võ công thô lỗ đâm chém trong quân doanh của con."
Ta đứng thẳng dậy, nét mặt không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti mà nhìn bà.
"Nương nương, phụ thân ta từng dạy, những thứ học được trên giấy rốt cuộc vẫn rất nông cạn. Một người sắp nối ngôi mà đến bản thân mình cũng không bảo vệ nổi, thì sao có thể trị quốc an dân? Một vị Thái tử đến cái khổ của việc rèn luyện thân thể còn không chịu được, thì sao có thể thấu hiểu nỗi khổ của muôn dân bá tánh?"
Hoàng hậu bị ta nói cho nghẹn họng không cất nên lời, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Triệu Triệt ở bên cạnh, lén lút giơ ngón tay cái lên khen ngợi ta. Ta giả vờ như không nhìn thấy.
Hoàng hậu hít sâu một hơi, dịu giọng lại:
“Bổn cung không phải cấm nó rèn luyện, chỉ là chuyện gì cũng phải có chừng mực. Con xem nó kìa, gầy đi mấy vòng rồi, chuyện này mà để Thánh thượng thấy được, lại tưởng bổn cung ngược đãi nó mất."
"Nương nương yên tâm," Ta mở lời, "Tuy hắn gầy đi, nhưng sức ăn lại khỏe hơn trước rất nhiều, dáng người cũng cao lên thêm nửa tấc rồi. Nếu người không tin, có thể gọi thái y tới xem mạch thử, cơ thể hắn bây giờ chỉ có khỏe hơn lúc trước mà thôi."
Hoàng hậu nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy Triệu Triệt tuy mặt mũi mệt mỏi mà khí sắc lại hồng hào thật, nhất thời cũng không tìm được cớ gì để phản bác.
Bà im lặng một lát, rồi tháo chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay xuống.
"Thôi bỏ đi, bổn cung nói không lại con. Chiếc vòng này là của hồi môn năm xưa của bổn cung, hôm nay ban thưởng cho con vậy. Chỉ mong con... sau này có thể nhẹ tay với nó một chút."
Vừa nói, bà vừa đeo chiếc vòng ngọc vào cổ tay ta.
Chiếc vòng chạm vào mát lạnh êm ái, nhìn qua là biết vô cùng đáng giá. Ta nhìn chiếc vòng trên tay, lại nhìn sang khuôn mặt đầy lo lắng của Hoàng hậu, trong lòng bỗng chốc sáng tỏ.
Bà ấy vốn chẳng phải đến để bắt lỗi trách phạt gì, mà là đến để "đút lót" ta. Hy vọng cái đứa "tiểu bá vương" là ta đây, có thể nương tay với đứa con trai cưng của bà.
Ta thầm thấy buồn cười, nhưng vẫn nhún mình hành lễ tạ ơn.
"Tạ ơn nương nương ban thưởng. Người cứ yên tâm, chỉ cần hắn không làm trò ngốc nghếch, ta sẽ không đ.á.n.h hắn đâu."
Hoàng hậu:
Triệu Triệt:

