📖 CHƯƠNG 2
Không ngờ, cách một năm, chúng ta lại chạm mặt.
Hắn vẫn nhát cáy như vậy, còn ta thì vẫn ngang ngược như thế.
Thánh thượng chắc mẩm rằng, chỉ có ta mới trị được đứa con trai coi trời bằng vung này của ngài, thế mà lại bỏ ngoài tai sự phản đối của văn võ bá quan và Hoàng hậu, lập tức quyết định ngay tại chỗ:
"Tốt! Quả là có khí chất năm xưa của phụ thân con! Từ hôm nay trở đi, con sẽ dọn vào Đông cung, cùng Thái tử đọc sách luyện võ! Lời trẫm đã nói, ai dám có ý kiến?"
Lệnh vua khó cãi.
Chiều hôm đó, ta mang theo một tay nải nhỏ xíu, cùng thanh kiếm của phụ thân còn cao hơn cả người ta, dọn vào Đông cung nguy nga tráng lệ.
Triệu Triệt tự chốt cửa phòng ngủ ở bên trong, vừa khóc vừa gào không cho ta vào.
"Ngươi đi ra chỗ khác! Ta không muốn ở cùng với ngươi! Đồ cọp cái này!"
Ta vứt tay nải xuống đất, bẻ khớp cổ tay một chút, các khớp xương vang lên tiếng "rắc rắc" giòn tan.
Đây là động tác làm nóng người trước khi đ.á.n.h nhau mà ta học được ở trong doanh trại.
Ta hướng về phía cánh cửa, cười lạnh một tiếng:
“Triệu Triệt, ta đếm đến ba, ngươi mà không mở cửa, ta sẽ phá nát cái cửa này. Đến lúc đó, ta không dám chắc nắm đấm của ta có vô tình bay trúng mặt ngươi hay không đâu nhé."
"Một."
"Hai."
Tiếng khóc trong phòng chợt nín bặt.
"Ba..."
"Két" một tiếng, cánh cửa từ bên trong hé ra một khe nhỏ.
Triệu Triệt mang theo đôi mắt sưng húp như quả óc chó, sụt sùi nhìn ta, trên mặt tràn ngập vẻ tủi thân và sợ hãi.
"Ngươi... ngươi không được đ.á.n.h vào mặt, đ.á.n.h vào mặt thì ngày mai ta không còn mặt mũi nào đi gặp thầy giáo nữa đâu."
Ta hài lòng bước vào, nghênh ngang đưa mắt đ.á.n.h giá căn phòng của hắn một vòng.
"Chậc chậc, thật đúng là xa hoa."
Rộng hơn cái lều của ta ở Bắc Cương nhiều.
Ta chọn chiếc giường lớn kê sát cửa sổ, dựng kiếm của phụ thân vào đầu giường, sau đó quay lại nhìn hắn.
"Từ hôm nay trở đi, cái giường này là của ta."
Miệng Triệu Triệt lập tức mếu máo, trông có vẻ lại chuẩn bị rơi nước mắt.
"Đó... đó là giường của ta..."
"Bây giờ nó là của ta rồi." Ta vỗ vỗ lên thành giường, "Ngươi có ý kiến gì à?"
Hắn liều mạng lắc đầu, nước mắt cứ đảo quanh tròng mắt, nhưng tuyệt nhiên không dám rớt xuống.
Ta chỉ vào chiếc sập nhỏ hơn ở bên cạnh:
“Ngươi ngủ ở đó."
Hắn lại rơm rớm nước mắt gật đầu tủi thân.
Thu xếp xong chỗ ở, bụng ta liền kêu "òng ọc".
Bôn ba cả ngày trời, ta đã đói meo từ lâu. Ta nhìn sang Triệu Triệt:
“Gọi người dọn cơm lên đi."
Hắn ngớ người ra một lúc:
“Cái gì cơ?"
"Ta nói, gọi người dọn cơm lên, ta đói rồi." Ta lặp lại lần nữa, "Ngươi là Thái tử, có chút chuyện cỏn con này cũng làm không xong à?"
Lúc này hắn mới phản ứng lại, nín nhịn cục tức trong lòng, gào vọng ra ngoài:
“Người đâu! Dọn cơm!"
Giọng nói vẫn còn mang theo âm mũi đặc sệt vì khóc.
Rất nhanh, sơn hào hải vị đã bày la liệt đầy một bàn.
Ta cũng chẳng khách sáo, cầm đũa lên là cắm cúi ăn. Quanh năm sống trong quân doanh, tướng ăn của ta chẳng được tính là nho nhã gì, nhưng tốc độ thì cực kỳ nhanh.
Triệu Triệt ngồi đối diện ta, gẩy từng miếng cơm nhỏ xíu trong bát, ánh mắt còn thỉnh thoảng lén lút nhìn trộm ta.
Ta gắp một cái đùi gà, vừa gặm được một miếng, chợt nhớ ra điều gì đó liền ngẩng đầu hỏi hắn:
“Tại sao trên điện ngươi lại trốn sau lưng ngai vàng?"
Hắn giật mình đ.á.n.h thót một cái, làm rơi cả đũa.
"Ta... ta sợ ngươi chọn ta..."
"Tại sao lại sợ ta chọn ngươi?" Ta gặng hỏi.
"Bởi vì... bởi vì ngươi hay đ.á.n.h người..." Hắn lí nhí lẩm bẩm, "Cả kinh thành đều biết ta sợ ngươi, nếu ngươi mà còn trở thành Thái tử phi của ta nữa, ta... ta biết giấu mặt đi đâu cho đỡ nhục!"
Ta ném thẳng chiếc đùi gà mới gặm được một nửa vào bát hắn.
"Ăn đi."
Hắn nhìn chằm chằm chiếc đùi gà vẫn còn in dấu răng của ta, mặt mày tái mét, mang bộ dáng muốn khóc mà chẳng dám khóc.
"Ta... ta không ăn đồ người khác đã ăn..."
Ta trừng mắt lên, nắn nắn nắm đấm, các khớp xương lại vang lên tiếng "rắc rắc".
Hắn rụt người lại, vội vàng dùng tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai chộp lấy cái đùi gà, nhắm tịt mắt cắn một miếng thật to, nhai trệu trạo vài cái rồi nuốt cái ực, suýt nữa thì mắc nghẹn.
Lúc này ta mới gật đầu hài lòng.
"Thế mới đúng chứ. Sau này đồ ta ăn không hết, đều thuộc về ngươi. Nhớ kỹ cho ta, là ta che chở cho ngươi, chứ không phải ngươi cưới ta. Nhìn cho rõ vai vế trên dưới đi."
Hắn ngậm một bọng nước mắt, liều mạng gật đầu.
Nhìn cái bộ dạng nhát gan của hắn, ta đột nhiên cảm thấy, những tháng ngày trong hoàng cung sắp tới có vẻ cũng sẽ không quá nhàm chán.
Ít nhất thì, nuôi một Thái tử làm đàn em sai vặt, hình như cũng khá là thú vị.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, ta đã tỉnh giấc.
Đây là thói quen rèn được từ lúc còn ở trong quân doanh.
Ta mở mắt ra, phát hiện Triệu Triệt ở giường bên cạnh vẫn đang ngáy pho pho, nước dãi chảy ướt cả một mảng gối.
Ta bèn tung một cước đá thẳng vào thành giường của hắn.
"Dậy mau, luyện công buổi sáng."
Triệu Triệt bị giật mình tỉnh giấc, lơ mơ ngồi dậy, vừa dụi mắt vừa hỏi:
“Luyện... luyện công sáng gì cơ?"
"Đứng trung bình tấn, luyện võ công cơ bản." Ta đáp gọn lỏn.
Phụ thân ta từng nói, thân thể là gốc rễ, một ngày cũng không được lơ là.
Mặt Triệu Triệt lập tức xị xuống, gào thảm thiết:
“Ta không muốn đâu! Thái phó nói rồi, người quân tử không đẩy mình vào chỗ nguy hiểm, luyện võ là chuyện của kẻ thô lỗ mạn rợ!"
"Ồ?" Ta nhướng mày, "Ý của ngươi là, phụ thân ta, Trấn Bắc Đại tướng quân, là một kẻ thô lỗ?"
Triệu Triệt dọa cho giật thót, tỉnh ngủ hẳn, vội vàng xua tay:
“Không không không, ta không có ý đó! Khương tướng quân là đại anh hùng!"
"Vậy ý ngươi đang chê ta thô lỗ chứ gì?"
"Ta... ta..." Hắn ấp úng, không biết phải đỡ lời ra sao.
Ta chẳng buồn mất kiên nhẫn đôi co với hắn, trực tiếp ra tay, xách cổ hắn lôi tuột ra khỏi ổ chăn ấm áp.
"Bớt nhảm nhí đi, đứng tấn nửa canh giờ, chưa xong thì cấm ăn sáng."
Giữa sân Đông cung, Thái tử điện hạ mặc bộ áo lót mỏng manh, hứng chịu gió lạnh đầu xuân, nước mắt nước mũi tèm lem mà đứng cái thế trung bình tấn xiêu xiêu vẹo vẹo.
Ta ôm thanh kiếm của phụ thân, đứng một bên giám sát.
"Thẳng lưng lên! Dạng chân rộng ra chút nữa! Giơ tay ngang bằng đi! Ngươi đang đứng tấn hay đang lười biếng trốn việc đấy hả?"
"Huhu... Ta thật sự không chịu nổi nữa rồi... gãy chân mất..."
"Ngậm miệng, còn lải nhải nữa thì cộng thêm một khắc (15 phút) nữa."
Hắn lập tức im bặt, chỉ có nước mắt là rơi càng tợn.
Đám thái giám cung nữ đi ngang qua đều cúi gằm mặt, thở mạnh cũng không dám, đi lướt qua nhanh như gió, chỉ sợ bị tiểu ma vương mới tới là ta đây để mắt tới.
Nửa canh giờ sau, Triệu Triệt hệt như một đống bùn nhão xụi lơ trên đất, bò dậy cũng không nổi.
Ta xách hắn lôi đến phòng ăn, hắn nhìn đồ ăn sáng bày đầy bàn, ăn cắm ăn cúi ngon lành hơn bất kỳ ai. Cái dáng vẻ gặm nhấm như hổ đói đó, so với vẻ cành vàng lá ngọc lề mề ngày hôm qua quả thực cứ như hai người khác nhau.
Ăn xong, chúng ta cùng nhau đến Thượng Thư Phòng đi học.
Thái phó là một lão già râu tóc bạc phơ, lúc giảng bài cứ gật gù lắc lư cái đầu, khiến người ta buồn ngủ rũ rượi.
Ta từ nhỏ lớn lên trong doanh trại theo phụ thân, sách đọc toàn là binh pháp chiến lược, đối với dăm ba cái chữ nghĩa đạo lý này quả thực chẳng có chút hứng thú nào.

