Menu

📖 CHƯƠNG 1

~7 phút đọc1.303 từ1/8 chương

Năm sáu t.u.ổ.i, phụ mẫu ta vì nước quyên sinh, thi cốt vô tồn.

Trên điện Kim Loan, Thánh thượng đỏ hoe đôi mắt, nói muốn ban cho hậu duệ trung liệt là ta một mối hôn sự tốt bậc nhất. Ngài chỉ tay về phía mấy vị hoàng tử phấn điêu ngọc trác dưới thềm ngọc, bảo ta chọn lấy một người vừa mắt.

Tam hoàng tử bịt mũi:

“Trên người nàng ta toàn mùi người c.h.ế.c, thật thối!"

Ngũ hoàng tử bĩu môi:

“Nghe nói đã bị dọa cho thành kẻ câm dở dở ương ương rồi."

Ta lạnh nhạt đưa mắt lướt qua một vòng, cuối cùng nâng tay, chỉ thẳng vào tiểu Thái tử đang run lên bần bật như cầy sấy nấp phía sau long ỷ.

Năm ngoái khi hồi kinh, hắn từng bị ta đ.á.n.h cho khóc cha gọi mẹ. Ta nhếch mép cười, để lộ ra hai chiếc răng khểnh:

“Chính là hắn. Từ nay về sau, ngươi chính là người của ta."

Ta tên là Khương Nhu, chữ "Nhu" trong "nhu mễ" (gạo nếp).

Phụ thân ta nói, hy vọng cả đời này ta đều mềm mại ngọt ngào, ăn mặc chẳng cần phải lo âu.

Kết quả, năm sáu t.u.ổ.i, người cùng mẫu thân kề vai chiến tử ở Bắc Cương, còn ta bị coi như bài vị chiến công, được người ta đưa về kinh thành.

Trên điện Kim Loan, ánh mắt văn võ bá quan nhìn ta mang đầy vẻ thương xót lẫn phức tạp.

Thánh thượng cao ngự trên long ỷ, cũng chính là huynh đệ kết bái của phụ thân ta, người bá phụ trên danh nghĩa của ta, vành mắt đỏ hoe.

"Hài tử ngoan, sau này nơi đây chính là nhà của con. Phụ mẫu con đều là đại anh hùng tận trung vì nước, trẫm quyết không thể bạc đãi con."

Ngài ngừng lại một chút, đưa mắt quét qua mấy đứa nhi tử đang đứng dưới thềm, vung tay lên:

"Hôm nay trẫm sẽ chỉ hôn cho con. Mấy hoàng nhi của trẫm, con nhìn trúng kẻ nào, sau này trẫm sẽ để hắn bảo hộ con cả đời!"

Lời này vừa thốt ra, cả triều văn võ như ong vỡ tổ.

Giữa triều đường tuyển rể cho con gái mồ côi của tướng môn? Chuyện thật chưa từng nghe qua!

Sắc mặt của mấy vị hoàng tử mặc y phục gấm vóc rực rỡ kia lại càng thêm đặc sắc, mỗi người một vẻ.

Tam hoàng tử Triệu Hành đứng ngay phía trước liền lùi lại một bước với vẻ mặt đầy oán ghét, còn khoa trương lấy tay áo phẩy phẩy trước mũi.

"Phụ hoàng, nhi thần không cần. Phụ mẫu nàng ta vừa mới c.h.ế.c, trên người toàn mùi người c.h.ế.c, quá mức thối!"

Ngũ hoàng tử Triệu Tuần đứng bên cạnh cũng hùa theo, âm thanh không lớn không nhỏ, vừa vặn để tất cả mọi người cùng nghe thấy:

"Ta có nghe nói, nha đầu này trên đường từ Bắc Cương về đây không hé răng lấy một lời, e là đã bị dọa cho thành đứa câm dở rồi? Ta mới không thèm cưới một kẻ câm."

Ta ôm bội kiếm của phụ thân, lạnh lùng nhìn bọn họ, giống như đang nhìn hai con khỉ vượn nhảy nhót tưng bừng.

Sắc mặt Thánh thượng sầm xuống. Ngài vừa định nổi trận lôi đình, Hoàng hậu ở bên cạnh đã dịu giọng khuyên can:

“Bệ hạ, bọn trẻ còn nhỏ, ăn nói không kìm chế, ngài ngàn vạn lần đừng động khí. Lại nói, nha đầu Khương gia vừa gặp đại nạn, lúc này đã bàn chuyện cưới xin, chẳng phải là hơi sớm rồi sao?"

Miệng thì nói là muốn tốt cho ta, nhưng ánh mắt bà ta lại không ngừng liếc về phía thân sinh nhi tử của mình — Thái tử Triệu Triệt.

Ta nương theo ánh mắt của bà ta nhìn sang, bất giác thấy buồn cười.

Khá lắm, các hoàng tử khác đều đứng dưới thềm ngọc, chỉ có một mình hắn là lén lén lút lút trốn sau cột Bàn Long bên cạnh long ỷ, chỉ để lộ ra một đôi mắt đảo vòng vòng, đang hoảng sợ nhìn trộm ta.

Thấy ánh mắt ta quét tới, hắn "vút" một cái đã rụt đầu về, y hệt một con chim cút nhỏ bị kinh hãi.

Hiển nhiên Thánh thượng cũng đã phát hiện ra hắn, cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu:

“Triệu Triệt, cút ra đây cho trẫm! Còn trốn cái gì mà trốn!"

Tiểu Thái tử lề mề lết ra, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Hắn liên tục xua tay với ta, mang theo giọng nức nở mà hô lên:

“Phụ hoàng, nhi thần không cần đâu! Nàng... năm ngoái nàng hồi kinh, còn... còn đ.á.n.h con! Nàng hung dữ lắm!"

Lời này vừa ra, cả đại điện chìm vào tĩnh lặng như tờ.

Ánh mắt của tất cả mọi người, "xoát" một cái, toàn bộ đều tập trung lên người ta.

Chấn kinh, nghi hoặc, khó thể tin nổi.

Một tiểu cô nương sáu t.u.ổ.i gầy gò ốm yếu, vừa mới mất đi song thân, vậy mà lại đi đ.á.n.h cả đương triều Thái tử?

Ta đón nhận ánh mắt của mọi người, mặt không đổi sắc bước đến giữa đại điện, ném thanh bội kiếm ôm trong ngực xuống đất kêu vang một tiếng "loảng xoảng".

Sau đó, ta vươn ngón tay, vượt qua hai tên hoàng tử đang mang vẻ mặt "ngươi ngàn vạn lần đừng chọn ta" ở phía trước, vững vàng chỉ thẳng vào vị Thái tử điện hạ đang sắp sửa bật khóc kia.

Ta hướng về phía hắn nhếch mép cười, để lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ vừa mới thay vẫn còn sứt mẻ, rành rọt từng chữ, vô cùng rõ ràng mà nói:

"Chính là hắn."

"Từ nay về sau, ngươi chính là người của ta. Ta che chở cho ngươi."

Lời ta vừa dứt, tiểu Thái tử đã "oá" lên khóc rống.

Khóc đến mức rung trời lở đất, nước mũi cũng trào cả ra.

"Phụ hoàng! Mẫu hậu! Nhi thần không muốn đâu! Nàng ta sẽ đ.á.n.h c.h.ế.c con mất!"

Hoàng hậu xót xa vô cùng, vội vàng bước xuống ôm lấy hắn mà dỗ dành, vừa dỗ lại vừa trừng mắt lườm ta.

Còn Thánh thượng thì tức đến mức gân xanh trên trán giật giật, chỉ thẳng mặt Triệu Triệt mà mắng:

“Cái đồ vô tích sự! Ngậm miệng lại cho trẫm! Thể diện của trẫm đều bị ngươi vứt sạch rồi!"

Phụ thân ta là Trấn Bắc Đại tướng quân, quanh năm đóng quân bảo vệ biên cương. Năm ngoái Thánh thượng ban ân, cho phép mẫu thân đưa ta về kinh thành thăm người thân một chuyến.

Chính trong hoàng cung, ta đã đụng mặt vị Thái tử điện hạ này.

Khi đó, hắn dẫn theo một đám thái giám cung nữ, ra oai c.ứ.ớ.p diều của một cung nữ nhỏ t.u.ổ.i khác, còn đẩy người ta ngã lăn ra đất.

Ta bước tới nói lý lẽ, hắn liền gân cổ lên cãi:

“Cả thiên hạ này đều là của cha ta, một cái diều rách thì làm sao? Ta còn muốn đem đốt nó luôn đây này!"

Tính ta vốn nóng nảy, lập tức đè cổ hắn xuống đất tẩn cho một trận ngay tại chỗ.

Hắn vừa khóc lóc vừa la hét gọi người, kết quả đám thái giám bên cạnh hắn còn chẳng đ.á.n.h đấm ra hồn bằng đội hộ vệ của mẫu thân ta.

Từ đó về sau, vị Thái tử điện hạ này cứ thấy ta là đi đường vòng.

Home
Sau