📖 CHƯƠNG 7
Ta đã mơ một giấc mộng rất dài.
Trong mộng, ta lại trở về quân doanh ở Bắc Cương.
Phụ thân mặc áo giáp, đang dạy ta bắn cung, còn mẫu thân ngồi bên cạnh, mỉm cười khâu vá quần áo cho hai cha con.
Ánh nắng rất đẹp, đến cả gió cát thổi qua cũng mang theo hơi ấm.
Ta chẳng muốn tỉnh lại chút nào.
"Khương Nhu, tỷ mau tỉnh lại đi... Tỷ mà không tỉnh lại, ta sẽ... ta sẽ đem đốt sạch đống binh thư của tỷ..."
"Khương Nhu, thái y bảo tỷ bị thương rất nặng, nhưng tỷ nhất định sẽ không sao đâu, đúng không?"
"Khương Nhu, nếu tỷ mà c.h.ế.c, ta sẽ đi nói với phụ hoàng, để ta đi Bắc Cương hòa thân thay tỷ..."
Bên tai, cứ có một giọng nói khóc lóc ỉ ôi lải nhải mãi, ồn ào đến mức khiến ta đau cả đầu.
Ta gắng gượng mở mắt ra, nhưng ánh sáng chói lóa lại làm ta phải nhắm nghiền lại.
"Tỷ ấy tỉnh rồi! Tỷ ấy tỉnh rồi! Mau đi gọi thái y!"
Là giọng của Triệu Triệt, mang theo sự vui mừng tột độ.
Ta từ từ thích ứng với ánh sáng, mở mắt ra lần nữa.
Đập vào mắt ta là khuôn mặt phóng to của Triệu Triệt, treo lủng lẳng hai cái quầng thâm đen sì to đùng. Hắn gầy đi nhiều lắm, cằm cũng nhọn hoắt lại.
"Nước..." Ta cất lời, cổ họng khô khốc như sắp bốc hỏa.
"Nước! Mau mang nước tới đây!" Hắn cuống cuồng bưng một cốc nước tới, cẩn thận đút cho ta uống.
Dòng nước ấm áp nhuận lại cổ họng, ta mới cảm thấy mình như thực sự sống lại.
Ta khẽ cựa mình, vết thương sau lưng truyền đến cơn đau như xé rách da thịt.
"Đừng nhúc nhích!"
Hắn vội vàng giữ chặt lấy ta, "Thái y bảo tỷ bị thương tới gân cốt, phải nằm im tĩnh dưỡng cho đàng hoàng."
Ta nằm trên giường, đưa mắt nhìn quanh.
Nơi này không phải Đông cung, cách bài trí hoa lệ hơn nhiều, trong không khí còn thoang thoảng mùi long diên hương.
"Đây là đâu?"
"Đây là tẩm điện của phụ hoàng, thiên điện của Càn Thanh cung." Hắn giải thích, "Sau khi tỷ gặp chuyện, phụ hoàng sợ Đông cung không an toàn nên đã đón chúng ta qua đây. Tỷ đã hôn mê ba ngày rồi."
Ba ngày...
Ta giãy giụa muốn ngồi dậy:
“Đám thích khách kia..."
"Bắt được hết rồi!" Nhắc đến chuyện này, mặt Triệu Triệt đầy vẻ căm phẫn, "Là Tam ca... là người của Tam hoàng tử Triệu Hành! Hắn muốn g.i.ế.c chúng ta, ngụy trang thành một vụ tai nạn, như vậy là hắn có thể nghiễm nhiên lên làm Thái tử!"
Ta hoàn toàn không thấy bất ngờ.
Hoàng gia tranh giành chém g.i.ế.c lẫn nhau, từ xưa đến nay vốn dĩ vẫn thế.
"Phụ hoàng đã tống giam hắn rồi, mẫu phi của hắn cũng bị đày vào lãnh cung. Khương Nhu, chúng ta an toàn rồi."
Hắn nắm chặt lấy tay ta, trong giọng nói vẫn còn đọng lại sự sợ hãi.
Ta nhìn hắn, hỏi một vấn đề khác mà ta đang canh cánh trong lòng:
“Chuyện đi hòa thân thì sao..."
Vẻ mặt của Triệu Triệt bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc.
"Tỷ đoán thử xem?" Hắn chợt bật cười, hệt như một con mèo vừa ăn vụng được mỡ, "Phụ hoàng tra ra được, chuyện hòa thân lần này, cũng là do Tam ca giật dây đằng sau! Hắn lén lút cấu kết với một bộ lạc ở Bắc Cương, chính là muốn mượn cớ hòa thân để đưa 'con gái của Trấn Bắc Đại tướng quân' là tỷ sang đó làm con tin, tạo đường lui thuận lợi cho việc làm phản sau này của hắn!"
Ta sững sờ.
Không ngờ trong chuyện này lại còn lắt léo nhiều vòng như vậy.
"Bây giờ thì tốt rồi, Tam ca ngã ngựa, chuyện hòa thân dĩ nhiên cũng bị hủy bỏ." Triệu Triệt thở phào một hơi nhẹ nhõm, "Phụ hoàng nói rồi, tỷ là con gái của công thần Đại Chu ta, lại càng là ân nhân cứu mạng của Thái tử, kẻ nào còn dám há miệng nhắc đến chuyện hòa thân, thì để kẻ đó tự mình gả đi!"
Trái tim đang treo lơ lửng của ta, rốt cuộc cũng được thả xuống.
------------------
Ta nằm rịt trên giường tròn một tháng trời.
Suốt một tháng này, Triệu Triệt nửa bước cũng không rời mà túc trực bên cạnh ta.
Đút cho ta ăn, lau mặt cho ta, thậm chí... còn lóng ngóng vụng về tự tay bôi thuốc cho ta.
Dù lần nào hắn cũng làm thuốc dính lem nhem khắp nơi, nhưng hắn vẫn nhất quyết tự mình làm lấy.
Hoàng hậu đã đến thăm ta vài lần, lần nào vành mắt cũng đỏ hoe, nắm chặt tay ta nói dăm ba lời cảm kích, đồ bổ gửi đến lại càng chất cao như núi.
Thánh thượng cũng từng tới. Người nhìn ta, thở dài một hơi rồi nói:
“Hài tử ngoan, là trẫm có lỗi với con và phụ mẫu con."
Người ban thưởng cho ta rất nhiều thứ, từ vàng bạc châu báu đến lụa là gấm vóc.
Nhưng ta biết, tất cả những thứ vinh hoa phú quý này đều không thể sánh bằng một tháng bầu bạn chăm sóc của Triệu Triệt.
------------------
Khi vết thương đã gần khỏi, ta cuối cùng cũng có thể xuống giường.
Triệu Triệt dìu ta, chậm rãi đi dạo từng bước trong sân.
"Khương Nhu, tỷ xem, tỷ cứu mạng ta, ta cũng chăm sóc tỷ suốt một tháng, hai chúng ta... có tính là hòa nhau chưa?" Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi.
Ta liếc xéo hắn một cái:
“Ý gì đây? Muốn quỵt luôn việc luyện công buổi sáng của năm sau hả?"
"Không phải!" Hắn vội vàng lắc đầu, "Ý ta là... sau này tỷ... có thể đừng đ.á.n.h ta nữa được không?"
Hắn dè dặt nhìn ta, ánh mắt mang theo chút van nài.
Ta nhìn cái bộ dạng này của hắn, bỗng thấy buồn cười.
"Tùy biểu hiện của đệ." Ta vứt lại mấy chữ.
Khuôn mặt hắn lập tức giãn ra, cười tươi như hoa.
"Đúng rồi," Hắn như nhớ ra điều gì, moi từ trong ngực áo ra một món đồ, đưa cho ta.
Là bức tượng gỗ nhỏ bé của ta.
Vào cái đêm xảy ra vụ ám sát, nó đã bị rơi hỏng, gãy mất một cánh tay.
Bây giờ, cánh tay đó đã được hắn dùng keo dán lại tỉ mỉ cẩn thận, dù vẫn có thể nhìn thấy một đường nứt nhỏ xíu.
"Ta sửa nó xong rồi." Hắn nói.
Ta nhận lấy bức tượng, nhìn vết nứt chướng mắt kia, hệt như vết sẹo trên lưng ta vậy.
Mãi mãi không bao giờ xóa nhòa được.
Ta nhét nó lại vào trong ngực áo, áp sát ngay vị trí trái tim.
"Triệu Triệt," Ta nhìn hắn, "Cảm ơn đệ."
Lần này, là sự cảm ơn từ tận đáy lòng.
Hắn ngẩn người ra, rồi liền bật cười. Ánh nắng rọi lên khuôn mặt hắn, rạng rỡ đến chói lòa.
"Giữa hai chúng ta, không cần phải nói lời cảm ơn."

