📖 CHƯƠNG 8
Sau khi vết thương lành lặn, chúng ta dọn về lại Đông cung.
Những tháng ngày dường như lại trở về như lúc trước, mỗi ngày luyện công buổi sáng, đọc sách, bắn cung.
Nhưng dường như lại có chút gì đó khác đi.
Triệu Triệt không cần ta phải ép uổng nữa, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã tự mình bò dậy, ra sân đứng trung bình tấn, có khi hắn còn dậy sớm hơn cả ta.
Khả năng bắn cung của hắn cũng tiến bộ vượt bậc, đã có thể ngắm trúng hồng tâm một cách vững vàng.
Hắn không còn gọi ta là "cọp cái" nữa, cũng chẳng còn sợ ta, mà lại thích lẽo đẽo theo sau lưng ta, miệng cứ gọi "Khương Nhu", "Khương Nhu" không ngớt.
Có lúc ta thấy phiền, lườm hắn một cái, hắn cũng chẳng né tránh, chỉ nhìn ta cười hì hì ngốc nghếch.
Người trong cung đều kháo nhau rằng, Thái tử điện hạ cứ như biến thành một người khác. Trở nên cởi mở, tự tin, giữa hàng lông mày đã có khí độ mà một vị Thái tử nên có.
Chỉ có ta mới biết, hắn vẫn là cái tên ngốc vì được thầy giáo khen ngợi bài vở mà lén lút vui sướng cả nửa ngày trời.
------------------
Mùa đông năm nay, kinh thành đón một trận tuyết rơi rất lớn.
Ta đứng dưới mái hiên, nhìn một vùng trắng xóa bên ngoài, bất giác nhớ về Bắc Cương.
Tuyết ở Bắc Cương rơi còn lớn hơn, lạnh lẽo hơn nơi này nhiều.
Một chiếc áo choàng mang theo hơi ấm chợt khoác lên vai ta.
Ta quay đầu lại, là Triệu Triệt.
Hắn đã cao hơn ta cả một cái đầu rồi, vóc dáng không còn mỏng manh nữa mà đã mang nét rắn rỏi, cao ngất của một thiếu niên.
"Đang nhìn gì mà thẫn thờ thế?" Hắn nương theo ánh mắt ta nhìn ra ngoài.
"Không có gì, nhớ phụ mẫu ta thôi." Ta khẽ đáp.
Mỗi năm vào lúc tuyết rơi, phụ thân ta đều dẫn binh lính luyện tập giữa trời tuyết, còn mẫu thân ta sẽ nấu sẵn canh gừng nóng hổi đợi họ trở về.
Triệu Triệt im lặng một lát, sau đó nắm lấy tay ta.
Bàn tay của hắn rộng lớn và ấm áp.
"Đi thôi, ta đưa tỷ đến một nơi."
Hắn kéo ta chạy một mạch đến rừng mai trong Ngự hoa viên. Những đóa mai đỏ rực in bóng trên nền tuyết trắng, nở rộ rực rỡ. Đẹp như một bức tranh.
"Đẹp không?" Hắn hỏi.
Ta gật đầu.
Hắn như làm ảo thuật, móc từ sau lưng ra một xâu kẹo hồ lô, đưa cho ta. Những quả sơn tra đỏ tươi bọc trong lớp đường phèn trong veo, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Cho ta sao?"
"Ừm, hôm nay đi ngang qua cổng cung, thấy có lão bá đang bán, nên ta mua về cho tỷ." Hắn gãi gãi đầu, "Không biết tỷ có thích ăn đồ ngọt hay không."
Ta nhận lấy xâu kẹo, cắn thử một miếng. Ngòn ngọt chua chua, là hương vị mà ta chưa từng được nếm thử. Rất ngon.
"Khương Nhu," Hắn nhìn ta, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, "Sau này, mỗi năm tới mùa đông, ta đều cùng tỷ ngắm tuyết, mua kẹo hồ lô cho tỷ, chịu không?"
Trái tim ta khẽ giật mình một nhịp.
Ta nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt của hắn, trong đôi mắt hắn, hình bóng ta phản chiếu rõ mồn một. Ta bỗng thấy hai má hơi nóng ran.
Ta ngoảnh mặt đi, cố tỏ ra bình tĩnh mà "Ừm" một tiếng.
"Thế mới được chứ."
Hắn bật cười, nụ cười tươi rói như một đứa trẻ.
Hôm đó, chúng ta đứng trong rừng mai rất lâu. Chẳng ai nói thêm lời nào, nhưng bầu không khí lại hài hòa đến kỳ lạ.
Ta biết, có vài thứ, đã âm thầm bén rễ nảy mầm trong tim ta rồi.
----------------
Từ dạo đó, mỗi độ đông về, hắn quả thực đều mua kẹo hồ lô cho ta.
Từ việc ban đầu lén lút sai tiểu thái giám đi mua, đến sau này ngang nhiên kéo ta xuất cung tự mình đi mua.
Chúng ta cùng nhau dạo bước qua khắp các hang cùng ngõ hẻm của kinh thành, ngắm đèn hoa đăng đêm Tết Thượng Nguyên, nếm thử đủ loại đồ ăn vặt ven đường.
Hắn luôn nhớ kỹ ta thích ăn bánh bao súp của tiệm nào, cũng luôn dang tay che chở ôm ta vào lòng khi đi xem múa rối bóng, không để đám đông chen lấn xô đẩy đụng vào ta.
Người trong cung đều bảo, Thái tử điện hạ sủng ái cô nhi nhà họ Khương kia đến tận trời rồi.
Thánh thượng và Hoàng hậu đối với chuyện này thì lại rất vui vẻ tác thành. Ánh mắt họ nhìn ta, nay đã hoàn toàn giống như nhìn con dâu tương lai vậy.
Có đôi khi ta cố tình trêu hắn:
“Triệu Triệt, đệ đối xử với ta tốt như vậy, không sợ sau này ế không lấy được Thái tử phi sao?"
Hắn sẽ vô cùng đứng đắn mà đáp lại ta:
“Thái tử phi của ta, chẳng phải đang đứng ngay trước mặt đây sao?"
Lần nào hắn cũng khiến ta đỏ bừng cả mặt.
Cái tên này, da mặt đúng là càng ngày càng dày rồi.
Ngày ta đến t.u.ổ.i cập kê, Thánh thượng và Hoàng hậu đã tổ chức một buổi lễ cập kê vô cùng long trọng cho ta ngay trong hoàng cung.
Hôm đó, ta khoác lên mình bộ lễ phục do chính tay Hoàng hậu may vá, đứng giữa đại điện, đón nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.
Ánh mắt ta xuyên qua đám đông, dừng lại trên người Triệu Triệt.
Hắn mặc bộ thường phục Thái tử màu đen tuyền, dáng người cao ngất thẳng tắp như cây tùng, đang ngậm cười nhìn ta.
Bốn mắt nhìn nhau, chúng ta đều nhìn thấy tình ý đong đầy trong mắt đối phương.
----------------------
Sau buổi lễ cập kê, Thánh thượng gọi ta đến Ngự thư phòng.
"Nha đầu Khương Nhu, con đã đến t.u.ổ.i cập kê rồi, trẫm cũng nên thực hiện lời hứa năm xưa thôi."
Ngài cầm một đạo thánh chỉ màu vàng ươm từ trên bàn làm việc lên.
"Trẫm đã soạn xong thánh chỉ, sẽ chọn ngày lành tháng tốt để ban hôn cho con và Triệu Triệt. Từ nay về sau, con chính là Thái tử phi danh chính ngôn thuận của Đại Chu ta."
Ta quỳ xuống, dập đầu tạ ơn.
"Nhi thần, tạ ơn phụ hoàng ban ân."
Ta không xưng là "thần nữ" nữa, mà đổi thành xưng "nhi thần".
Thánh thượng hơi sững người, ngay sau đó liền bật cười ha hả.
"Tốt, một tiếng nhi thần gọi rất hay!"
--------------------
Ngày ta và Triệu Triệt đại hôn, sính lễ đỏ rực kéo dài cả chục dặm, làm chấn động cả kinh thành.
Dân chúng đổ xô ra đường xem náo nhiệt, ai nấy đều muốn nhìn thử cô con gái của Trấn Bắc Đại tướng quân trong truyền thuyết đã "thuần phục" được Thái tử rốt cuộc có dung mạo ra sao.
Ta ngồi trong cỗ kiệu hoa lắc lư, nghe tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài, trong lòng lại thấy bình yên đến lạ.
Cuối cùng, ta cũng đã có một mái nhà thực sự thuộc về mình.
----------------
Đêm động phòng hoa chúc.
Lúc Triệu Triệt giở khăn trùm đầu của ta lên, tay chàng vẫn còn hơi run rẩy.
Chàng nhìn ta, đôi mắt sáng rực rỡ đến mức kinh ngạc, nửa ngày trời chẳng thốt nên lời.
Bị chàng nhìn đến mức mất tự nhiên, ta đẩy nhẹ chàng một cái:
“Đứng ngốc ra đấy làm gì?"
Lúc này chàng mới hoàn hồn, cười hì hì rồi ngồi xuống bên cạnh ta.
Chàng nắm lấy tay ta, vô cùng nghiêm túc nói:
“Khương Nhu, có nhiều lúc ta cứ ngỡ như mình đang nằm mơ vậy."
"Sao lại nói thế?"
"Ta lại thực sự cưới được nàng về nhà rồi." Chàng cảm thán, "Nhớ năm xưa, lần đầu tiên ta gặp nàng, còn bị nàng tẩn cho một trận. Lúc đó ta nằm mơ cũng muốn tránh xa nàng ra một chút. Ai mà ngờ được, cuối cùng lại... không thể rời xa được nữa."
Ta nhớ lại đủ chuyện hồi nhỏ của hai đứa, cũng không nhịn được mà bật cười.
"Cho nên mới nói, chàng đúng là đồ nợ đòn."
"Đúng đúng đúng," Chàng gật đầu lia lịa, sáp lại gần, kề tai ta thì thầm, "Sau này, nàng cứ việc đ.á.n.h. Chỉ cần nàng vui, đ.á.n.h thế nào cũng được."
Hơi thở của chàng phả vào vành tai ta, ngưa ngứa.
Mặt ta thoắt cái đã đỏ bừng.
"Đồ không đứng đắn." Ta mắng yêu một câu nho nhỏ.
Chàng lại thuận đà ôm trọn ta vào lòng, tì cằm lên trán ta.
"Nhu Nhu, cảm ơn nàng."
"Cảm ơn ta chuyện gì?"
"Cảm ơn nàng, năm sáu t.u.ổ.i ấy, trên điện Kim Loan, đã chọn ta."
Đúng vậy, thật may mắn.
Thật may mắn vì lúc đầu, ta đã chọn chàng.
Thiếu niên mang vẻ ngoài nhát cáy, nhưng nội tâm lại vô cùng mềm mại và lương thiện này. Chàng đã sưởi ấm cả cuộc đời ta.
Ta vòng tay ôm lại chàng, vùi mặt vào lồng ngực chàng.
"Triệu Triệt, phụ thân đặt tên cho ta là Khương Nhu, là mong ta cả đời này luôn dịu dàng, mềm mỏng. Thế nhưng, hình như ta lúc nào cũng cứng cỏi quá đáng."
"Không," Chàng siết chặt vòng tay, giọng nói dịu dàng mà vô cùng kiên định, "Nàng chính là sự mềm mại tận sâu trong đáy lòng ta."
<Hoàn>

