Menu

📖 CHƯƠNG 12

~6 phút đọc1.132 từ12/19 chương

Chương 12:

Có một cảnh quay yêu cầu cô ấy phải đu dây cáp để bay từ trên vách núi xuống bờ sông phía dưới.

Ngay khoảnh khắc dây cáp gặp sự cố trục trặc, cô ấy vốn đang lơ lửng giữa không trung thì bất ngờ rơi thẳng xuống vách núi rồi tiếp tục lăn thêm mấy vòng đầy đau đớn.

Cuối cùng, cô ấy may mắn mắc lại ở một vị trí cách đáy vực chừng 5, 6 mét nhờ bấu chặt lấy một mỏm đá nhô ra, trong khi nước mắt cứ thế tuôn rơi vì quá đỗi hoảng sợ.

Vì dưới vách núi là hồ nước sâu không thấy đáy nên công tác cứu hộ gặp rất nhiều khó khăn, cách duy nhất là để cô ấy tự nhảy xuống thuyền cứu hộ.

Dù mọi người trong đoàn phim đã thử đủ mọi cách nhưng cô ấy vẫn không đủ can đảm để nhảy xuống.

Cuối cùng, chính tôi đã lên thuyền cứu hộ đi đến ngay phía dưới chỗ cô ấy rồi ngửa đầu lên, vươn tay ra và nói: "Tôi sẽ đỡ em."

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt nhòa lệ, khiến tôi chợt băn khoăn rằng tại sao một người từng được cả đoàn phim khuyên nhủ ròng rã hơn một tiếng đồng hồ vẫn không dám nhảy, lại có thể dành cho tôi một sự tin tưởng lớn lao đến nhường ấy.

Gần như ngay lập tức, cô ấy nhắm nghiền mắt lại rồi can đảm buông mình nhảy xuống phía tôi.

Một lực va chạm cực mạnh ập tới khi tôi ôm chầm lấy cô ấy, khiến tôi loạng choạng bước hụt rồi ngã ngửa ra sàn khoang thuyền.

Dẫu vậy, tôi vẫn giữ chặt và bảo vệ cô ấy vững vàng trong vòng tay mình, vừa vỗ về cơ thể đang run lẩy bẩy ấy vừa dịu dàng dỗ dành: "Đừng sợ, nhìn xem, tôi đã đỡ được em rồi đây này."

Đôi hàng mi của cô ấy khẽ run rẩy trước khi mở to mắt ra nhìn tôi, lúc ấy trong đôi mắt đen láy ấy hiện lên rõ rệt hình bóng khuôn mặt đang mỉm cười của tôi.

Vốn dĩ tôi không phải là kẻ có lòng kiên nhẫn quá dư thừa, nhưng thật kỳ lạ là đôi khi tôi lại vô cùng sẵn lòng để dỗ dành cô ấy.

Trong suốt quãng thời gian ở bên Tần Thời, ngoại trừ bản tính ghét sự phiền phức thì xét cho cùng, tôi thực chất vẫn là một người tình rất chuẩn mực.

Tôi không rõ bước ngoặt khiến cô ấy muốn kết hôn với người đàn ông kia là từ khi nào, nhưng dựa trên những gì tôi biết về Tần Thời, màn nhảy hồ bơi kia hẳn là cột mốc chuyển mình to lớn trong tình cảm của hai người bọn họ.

Tôi bực bội tắt tivi khi một ngọn lửa vô danh chẳng biết từ đâu bùng lên trong lòng.

Sau đó, tôi gọi điện cho người phụ trách chương trình tạp kỹ kia để trút một trận thịnh nộ theo kiểu "giận cá chém thớt", khiến vị tổng chế tác ở đầu dây bên kia chỉ biết khúm núm xin lỗi liên tục.

Dẫu vậy, cục tức trong lòng tôi vẫn chẳng thể nào tan biến nên tôi cứ thế trằn trọc thao thức suốt cả một đêm.

Vì không được nghỉ ngơi tử tế nên tâm trạng của tôi vào ngày hôm sau trở nên cực kỳ tồi tệ.

Khi tôi lái xe đến đón Đổng Vân, cô ấy còn nhìn tôi mà cười bảo: "Không tới mức thế đâu đàn anh, đâu cần phải tức giận như vậy, anh cứ nghĩ xem nửa cuộc đời anh chưa từng gặp phải trắc trở gì, anh cứ coi như em đang giúp anh nếm trải mùi vị nhân gian đi, cười một cái là qua thôi mà."

Cô ấy cứ ngỡ tôi sầm mặt lại là vì hôm nay chúng tôi sẽ đi làm thủ tục ly hôn.

Tuy nhiên, bất luận tâm trạng thực sự có ra sao thì trước mặt phái nữ, tôi vẫn luôn giữ dáng vẻ của một quý ông lịch thiệp nên chỉ khẽ day trán và xin lỗi cô ấy: "Thật ngại quá."

Cô ấy khẽ nhún vai rồi hơi lo lắng nhìn tôi mà hỏi: "Anh không sao chứ?"

Vì thứ cảm giác bức bối và ngọn lửa giận vô cớ này chẳng thể giãi bày cùng người ngoài, nên tôi chỉ đành khách sáo đáp lại rằng mình không sao.

Nghe vậy, cô ấy cũng rất biết ý mà không hỏi han thêm gì nữa.

Tôi và Đổng Vân kết hôn vào khoảng ba năm trước, dù thực lòng tôi cũng không nhớ rõ mốc thời gian cho lắm.

Trong mắt tôi, cô ấy là một người phụ nữ hoàn hảo và là một người vợ chuẩn mực khi vừa có gia thế tốt, vừa thông minh lại rất phóng khoáng, tháo vát.

Lần đầu chúng tôi gặp nhau là khi tôi được trường cũ mời về diễn thuyết, còn cô ấy khi đó vẫn đang là một nghiên cứu sinh.

Buổi diễn thuyết ấy diễn ra rất thành công, bởi lẽ những người thành đạt thường có đặc quyền khiến đám sinh viên bên dưới coi mọi lời mình nói đều là chân lý.

Giữa không gian đó, chỉ có mình cô ấy dám giơ tay đứng dậy rồi nghiêng đầu chớp mắt, mỉm cười nói rằng: "Đàn anh, em không đồng tình với quan điểm của anh."

Hai chữ "đàn anh" nghe thật thú vị, vì kể từ khi tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên có người gọi tôi như thế nên tôi đã ghi nhớ ngay cô gái có nụ cười rạng rỡ này.

Vốn dĩ hai nhà là chỗ thế giao nên sau khi cô ấy về nước, chúng tôi cũng có nhiều cơ hội tiếp xúc với nhau hơn.

Tôi nhận ra cô ấy là một người rất thú vị nhờ tính cách nhiệt tình, cởi mở và nụ cười luôn khiến tâm trạng người đối diện bừng sáng theo.

Trong những bữa tiệc đàm phán chuyện làm ăn, bố cô ấy thỉnh thoảng lại cười nói: "Đứa con gái này của tôi ấy à, chẳng biết sau này sẽ gả cho hạng người nào mới khiến tôi yên tâm nổi."

Sau đó, ông ấy lại chuyển lời sang tôi: "Tống tiên sinh đây thì lại khiến người ta rất an tâm."

Tôi ngước mắt nhìn Đổng Vân đang đứng đằng xa, thấy cô ấy chắc vì quá chán nên đang cúi đầu trêu ghẹo một đứa bé ở bàn bên cạnh.

HomeTrước
Sau