📖 CHƯƠNG 13
Chương 13:
Cô ấy cầm viên kẹo của khách sạn tặng rồi lắc qua lắc lại trước mắt khiến thằng bé cứ mút ngón tay nhìn theo thòm thèm, cảnh tượng ấy làm tôi bất giác mỉm cười.
Tôi từng thật lòng yêu thích Đổng Vân, thế nhưng khi nghe tin cô ấy đã có người trong mộng và đang khổ sở vì tình cảm đó thì sự rung động trong tôi cũng dần phai nhạt đi.
Sau đó, duyên phận đã đưa tôi gặp gỡ Tần Thời – người phụ nữ đã gắn bó bên tôi suốt bảy năm ba tháng ròng rã.
Đôi khi chính tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, bởi chẳng hiểu sao lại có một người phụ nữ có thể kiên nhẫn ở bên mình lâu đến nhường ấy.
Suốt ngần ấy năm trời, cô ấy chính là ngoại lệ duy nhất vì ngoài Tần Thời ra, có lẽ chưa một bóng hồng nào đủ sức trụ lại cạnh tôi quá sáu tháng.
Đến cuối cùng thực ra cũng chỉ còn lại mỗi mình cô ấy.
Có một dạo, những tin đồn về việc tôi đã thực sự "thu tâm dưỡng tính" rộ lên mạnh mẽ đến mức thái quá, khiến Thẩm Mộ bạn thân tôi còn đặc biệt mở hẳn một ván cược lớn.
Cậu ta muốn cá xem liệu Tần Thời có đủ khả năng thu phục được trái tim tôi, để rồi cuối cùng có thể đường đường chính chính bước lên vị trí Tống phu nhân danh giá hay không.
Lúc ấy tôi chỉ cười mắng cậu ta một câu rồi hoàn toàn chẳng để tâm, mãi cho đến một ngày nọ, cậu ta ngạc nhiên gọi điện tới như thể đang kể chuyện cười: "Mẹ kiếp A Thành, cô bạn gái nhỏ của cậu tên là gì ấy nhỉ? À đúng rồi, Tần Thời! Cô ả thế mà cũng dám chạy tới đặt cược đấy, chuyện này thú vị thật, cậu đoán xem cô ấy cược gì nào?"
Tôi quả quyết rằng cô ấy chắc chắn đã cược "không" vì cô ấy thừa biết mình chẳng thể nào bay lên cành cao để trở thành Tống phu nhân được.
Lòng hóng hớt của Thẩm Mộ lập tức xìu xuống, cậu ta hậm hực hỏi lại: "Đệt, sao cậu biết?"
Tôi trả lời như vậy bởi vì tôi quá đỗi hiểu Tần Thời, và trước khi chúng tôi chính thức đường ai nấy đi, tôi luôn tin chắc vào điều đó mà không chút hoài nghi.
Trong số tất cả những người phụ nữ từng đi qua đời tôi, cô ấy là người hiểu chuyện và hợp ý nhất; thậm chí ngoài quãng thời gian mài giũa ban đầu, về sau chỉ cần tôi khẽ nhếch mắt là cô ấy đã biết ngay tôi đang muốn gì.
Cô ấy không phải kiểu người chỉ biết mù quáng phục tùng mà thỉnh thoảng vẫn nũng nịu hay hờn dỗi như bao phụ nữ khác, tuy nhiên tất cả đều nằm trong giới hạn mà tôi sẵn lòng dung túng.
Lúc cô ấy ngoan ngoãn thì khiến người ta thấy xót xa, khi làm nũng lại khiến trái tim tôi mềm lại, và ngay cả những lúc làm bộ giận dỗi cũng vô cùng chừng mực khiến tôi luôn sẵn lòng dỗ dành.
Tôi nâng niu cô ấy như người bạn gái chính thức và đôi khi còn thích thêm vào một chữ "nhỏ", bởi thi thoảng cô ấy lại bộc lộ vẻ trẻ con ngốc nghếch chẳng hề hợp hoàn cảnh chút nào.
Chẳng hạn như có lần cô ấy đã to gan hỏi tôi rằng: "Anh có phá sản không?"
Tôi thực sự không hiểu sao cô ấy lại hỏi như vậy, bởi lẽ ở tầm cỡ như tôi thì thứ kiếm được đâu chỉ riêng tiền bạc.
Thậm chí như lời ngài thị trưởng từng nói, nếu sự nghiệp của tôi đổ vỡ thì chỉ số GDP của cả thành phố này ít nhất cũng phải tụt lùi tới mười năm.
Khi tôi thắc mắc tại sao cô ấy lại hỏi vậy, thì cô ấy liền nửa đùa nửa thật nũng nịu: "Bởi vì em từng nghĩ rồi, trừ phi anh phá sản, nếu không cả đời này em không thể thực sự có được anh đâu."
Lúc thốt ra những lời này, đuôi mắt cô ấy hơi cong lên mang theo một nụ cười xa xăm khiến tôi chẳng thể nào phân định được đó là lời nói thật hay chỉ là đùa vui.
Tuy nhiên, tôi cũng chẳng hề gặng hỏi thêm làm gì.
Bởi lẽ giữa nam và nữ, một khi chưa có dự định lâu dài thì tốt nhất không nên tính toán chi li hay đào sâu vào bất cứ vấn đề gì cả.
Thời gian cứ thế trôi đi từ năm này qua năm khác, cho đến khi tôi quyết định kết hôn với Đổng Vân thì cũng là lúc tôi chọn chia tay Tần Thời.
Dù bình thường có chơi bời thế nào đi chăng nữa, nhưng một khi đã bước vào hôn nhân, tôi nhất định sẽ trao cho đối tượng hợp pháp của mình một đặc quyền cơ bản, đó chính là sự tôn trọng.
Quyết định kết hôn khi ấy diễn ra khá vội vã vào một đêm mưa, khi tôi vô tình tìm thấy Đổng Vân đang đi lạc trên đường Quảng Tông.
Cô ấy ngửa mặt nhìn tôi với gương mặt giàn giụa nước mắt rồi nghẹn ngào hỏi: "Anh có nguyện ý cưới em không?"
Bất luận là khi nào, khi một người phụ nữ hỏi bạn câu đó trong nước mắt thì thường chỉ có hai khả năng: hoặc là cô ấy đã yêu bạn tha thiết, hoặc là kẻ cô ấy yêu đã khiến cô ấy nát tan cõi lòng nên cô ấy đành nhắm mắt đưa chân tìm bừa một người để sống qua ngày.
Và Đổng Vân không nghi ngờ gì chính là trường hợp thứ hai.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại dính dáng tới hai chữ "qua ngày", nhưng Đổng Vân lại là người duy nhất từng khiến trái tim tôi rung động.
Hồi đó tôi quá đỗi tự phụ khi cho rằng trên thế gian này chẳng có thứ gì mình không thể chiếm hữu, thêm vào đó là xét về mọi phương diện từ gia thế cho đến quan điểm sống, dường như chẳng có ai phù hợp để kết hôn với tôi hơn cô ấy.
Vậy nên tôi đã đồng ý.

