📖 CHƯƠNG 8
Chương 8:
Hồi trước, vào những lúc mặn nồng và tình cảm dâng trào nhất, tôi từng có lần thầm gọi bên tai anh hai tiếng "Cẩm Thành".
Khi ấy, vừa gọi xong sắc mặt tôi đã trắng bệch vì sợ hãi, nhưng anh chỉ mỉm cười nhìn tôi rồi hỏi: "Sợ cái gì?"
Những khoảnh khắc thân mật ngần ấy, bây giờ ngẫm lại hệt như một giấc mộng kê vàng cháy dở tuyệt đẹp, thế nên tôi cũng rất hiếm khi để mình chìm đắm trong hồi tưởng.
Sau khi rượu đã quá ba tuần, một người chị trong tổ chế tác vốn vẫn luôn quan tâm đến tôi đã nhờ tôi mang giúp bộ quần áo lên phòng 302 ở phía trên lầu.
Tay xách chiếc váy dạ hội, tôi bước đi trên tấm thảm dày cộm khiến đôi giày cao gót dù lênh khênh vẫn dẫm xuống một cách im lìm mà chẳng hề phát ra tiếng động.
Cả tầng ba lúc ấy vắng lặng không một bóng người, vì thế ngay khi vừa đẩy cửa bước vào, tôi cũng chẳng mấy bất ngờ khi bắt gặp một bóng dáng vốn đã quá đỗi quen thuộc ở ngay bên trong.
Tống Cẩm Thành đang đứng tựa bên cửa sổ hút thuốc, làn khói mờ ảo cứ thế lượn lờ nhả ra từ môi anh.
Sườn mặt anh vẫn anh tuấn tột bậc như thuở nào, và có lẽ nghe thấy tiếng gõ cửa của tôi nên anh đã ngoảnh mặt lại nhìn.
Anh tiện tay dụi điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn bên cạnh, rồi cất giọng khàn khàn nói lời xin lỗi.
Chúng tôi cứ thế chìm vào im lặng, mãi cho đến khi anh là người chủ động mở lời trước: "Em đổi số điện thoại rồi à? Bọn A Kỳ muốn liên lạc với em mà mãi chẳng tìm được người."
Ngập ngừng một chút, anh lại bồi thêm một câu: "Mấy căn nhà kia nghe nói em cũng bán hết rồi, vậy giờ em đang ở đâu?"
Tôi khẽ "vâng" một tiếng rồi bình thản giải thích: "Tôi chỉ sợ sau khi anh kết hôn, chuyện cũ bị người ta bới móc sẽ mang đến rắc rối cho anh, thế nên tôi đã gom lại xử lý một thể cho gọn gàng."
Anh có lẽ đã say thật rồi nên đôi lông mày cứ nhíu chặt lại.
Nhìn vào nếp nhăn giữa trán anh, tôi không kiềm được mà nghĩ thầm: "Cưới được người mình yêu nhất rồi, rốt cuộc tại sao anh vẫn không thấy vui vẻ thế?"
Anh rũ đôi mắt u buồn sâu thẳm nhìn tôi, và ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi cứ như bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Ánh mắt anh khẽ động, rồi anh từ từ ngả người vươn tới chỗ tôi.
Dù rất muốn né tránh nhưng đôi chân tôi lúc ấy như bị hàn dính xuống mặt đất, không thể nhúc nhích.
Đến khi hơi thở ấm áp của anh phả lên mặt, tôi đành tuyệt vọng và ngoan ngoãn nhắm mắt lại, đôi bàn tay run rẩy túm chặt lấy vạt áo trước ngực anh.
Lý trí trong tôi đang điên cuồng gào thét rằng anh đã kết hôn rồi, và đây là một việc làm cực kỳ vô đạo đức.
Thế nhưng, tôi nhận ra mình không thể nào từ chối anh được.
Đúng vậy, tôi vĩnh viễn không bao giờ có thể khước từ người đàn ông này.
Tuyến phòng thủ mà tôi đã nỗ lực đắp xây suốt ba năm dài đằng đẵng, chỉ cần một khoảnh khắc hay một ánh mắt của anh thôi là đã sụp đổ tan tành.
Bởi vì, chỉ cần người đó là anh mà thôi.
Tôi ngửa mặt nhắm nghiền mắt để cảm nhận hơi thở từ môi anh lướt qua bờ môi mình rồi gục vào vai gáy.
Trong hơi thở ấm nóng ấy, tôi nghe thấy tiếng anh khẽ thầm thì: "Xin lỗi em."
Thế nhưng ngay sau đó anh lại dứt khoát đẩy tôi ra với ánh mắt lộ rõ vẻ áo não, bởi vốn dĩ anh rất hiếm khi để bản thân đánh mất sự kiểm soát và tự chủ đến nhường này.
Kế tiếp anh khẽ đưa tay day nhẹ vầng trán và lặng lẽ bồi thêm một câu: "Xin lỗi, tôi say quá."
Tôi cố nhếch mép cười, dù biết trông mình lúc này hệt như một gã hề: "Không sao đâu."
Ngay ngày hôm sau, tên tuổi của tôi đã chễm chệ trên trang bìa của các tờ báo lá cải, và chính vào lúc ấy, tôi mới bắt đầu lờ mờ hiểu ra hàm ý sâu xa đằng sau câu nói "xin lỗi em" của Tống Cẩm Thành đêm đó.
Rõ ràng là ở tầng ba vắng lặng không một bóng người và toàn bộ hội trường đều là những đơn vị truyền thông có mối quan hệ thân thiết, vậy mà chẳng hiểu sao tôi và anh lại bị chụp lén một bức ảnh với độ phân giải cực kỳ sắc nét.
Trong ảnh, tôi đang ngửa mặt nhắm nghiền mắt, còn anh thì cúi đầu vùi sâu vào hõm vai tôi, vì mái tóc trước trán đã rủ xuống che khuất đôi mày cùng ánh mắt nên nếu không phải người cực kỳ thân thuộc, chắc chắn sẽ chẳng ai nhận ra đó chính là Tống Cẩm Thành.
Thế nhưng, với một bức ảnh mang tính chất ám muội như thế này thì nếu không có sự cho phép của chính chủ, dẫu giới truyền thông có gan chụp được cũng tuyệt đối chẳng ai dám công khai rộng rãi.
Chính vì vậy mà điện thoại của quản lý tôi lập tức bị gọi đến cháy máy để dò hỏi danh tính người đàn ông bí ẩn kia, kéo theo đó là vô số lời chỉ trích và gạch đá ngập trời từ cộng đồng mạng.
Thậm chí Mặc Bắc còn tức giận gọi điện tới để mắng nhiếc Tống Cẩm Thành một trận xối xả, nhưng kỳ lạ thay là tôi chẳng hề thấy đau lòng hay hoảng hốt mà chỉ thực tâm thắc mắc rằng tại sao anh lại làm như vậy.
Tôi thực sự không thể hiểu nổi ý nghĩa đằng sau hành động kỳ quặc này của anh là gì, cho mãi đến vài ngày sau, tôi mới hoàn toàn vỡ lẽ mọi chuyện khi tình cờ gặp lại Đổng Vân trong một sự kiện.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy liền nở một nụ cười thật lòng, thậm chí còn lén trêu đùa: "Tôi xem bức ảnh đó rồi, chụp đẹp lắm, năm xưa tôi với Triển Kỳ từng cá cược cô mới chính là chân ái đời anh ấy khiến Triển Kỳ còn cười nhạo tôi mãi, nhưng giờ nhìn lại thì thấy qua ngần ấy năm, hai người đúng là xứng đôi thật đấy."

