📖 CHƯƠNG 9
Chương 9:
Ngay khoảnh khắc ấy tôi bỗng bừng tỉnh đại ngộ, thế nhưng khi đã nhận ra sự thật, tôi lại thấy xót xa và đau đớn thay cho Tống Cẩm Thành.
Anh xem, đây chính là người con gái mà anh hằng khao khát nhớ nhung và muốn cưới cho bằng được, vậy mà cô ấy lại chẳng hề yêu anh.
Cô ấy hoàn toàn không yêu anh, bởi nếu có chút tình cảm nào thì cô ấy đã chẳng thể thản nhiên vun vén anh với người cũ như thế.
Tôi chợt nhớ lại hàng lông mày nhíu chặt của Tống Cẩm Thành hôm đó và hiểu rằng việc anh ngầm cho phép tung bức ảnh này ra chẳng qua cũng chỉ muốn mượn tôi làm "vật thế thân" để thăm dò thái độ của Đổng Vân mà thôi.
Ban đầu tôi còn thắc mắc tại sao một show tạp kỹ hàng đầu như thế lại mời mình làm khách mời cố định, nhưng giờ ngẫm lại thì có lẽ đó chính là sự đền bù mà anh muốn dành cho tôi.
Tôi tin chắc rằng lúc này anh đang cảm thấy vô cùng thất bại, nhất là khi nhìn Đổng Vân tươi cười rạng rỡ trước mắt, tôi lại càng dámkhẳng định một điều là cô ấy thực sự không hề yêu anh.
Khi Đổng Vân vừa quay người rời đi, chẳng hiểu vì lý do gì mà tôi lại đột ngột gọi cô ấy quay trở lại.
Đối diện với ánh mắt ngờ vực của cô ấy, tôi lặng lẽ nhìn thẳng đối phương rồi rành rọt giải thích từng câu từng chữ: "Đổng tiểu thư, tôi và Tống tiên sinh đã cắt đứt từ một năm trước khi anh ấy kết hôn với cô rồi, từ đó về sau không còn gặp mặt hay liên lạc gì nữa, bức ảnh hôm nọ, chỉ là hiểu lầm thôi."
Sau vài giây ngập ngừng đôi chút, tôi lại nói thêm một câu: "Cô phải nhớ kỹ, kể từ khi kết hôn với cô, Tống tiên sinh chưa từng phản bội cô."
Cô ấy há hốc miệng kinh ngạc nhìn tôi, dường như cô ấy vẫn chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa trong những lời tôi vừa nói.
Thực ra, chỉ có mình tôi là thấu hiểu rõ lý do đằng sau mọi chuyện.
Dù biết Tống Cẩm Thành có thể lấy tôi làm lá chắn để thăm dò Đổng Vân, nhưng tôi lại chẳng đành lòng để người anh yêu cứ mãi hoài nghi và hiểu lầm anh như thế.
Hơn nữa, nếu sau này giữa anh và Đổng Vân có dù chỉ một mảy may cơ hội nào đó, tôi cũng tuyệt đối không muốn mình trở thành cái gai cũ kỹ đâm sâu vào giữa hai người họ.
Nếu bạn đã từng yêu một người thật lòng, chắc hẳn bạn sẽ thấu hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.
Chỉ cần Tống Cẩm Thành có được dù chỉ một cơ hội để nắm giữ hạnh phúc, tôi đều sẵn lòng thành toàn cho anh.
Vì thực tâm trong lòng, tôi luôn khao khát mong mỏi anh có được một đời bình an và hạnh phúc viên mãn.
Sáu tháng sau, tôi chính thức công khai tình cảm với một nam diễn viên có độ nhận diện quốc dân rất cao, người vốn đã cùng tôi tham gia show tạp kỹ năm nào.
Vì thấu hiểu mọi chuyện về quá khứ của tôi nên anh ấy luôn đối xử rất bao dung và dịu dàng với người phụ nữ của mình.
Dù là trong cuộc sống hay công việc, anh ấy đều dành cho tôi những lời khuyên hữu ích và ân cần chỉ bảo như một bậc tiền bối đáng kính.
Ở bên cạnh anh ấy tuy không có những sóng gió hay thăng trầm lớn lao, nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác vô cùng an tâm và bình lặng.
Một năm sau chúng tôi chính thức kết hôn, và ngay trong ngày cưới, tôi đã nhận được một món quà từ người quản lý đang ấp úng đứng trong phòng trang điểm.
Khi mở ra xem, tôi mới nhận ra đó chỉ là một quả cầu pha lê hết sức bình thường, nhưng bên trong lại lưu giữ trọn vẹn khoảnh khắc pháo hoa như thể đã được "đóng băng".
Ký ức về món quà ấy có lẽ đã bắt nguồn từ rất lâu trước đây, khi tôi cùng Tống Cẩm Thành đứng trên tầng thượng của tòa tháp Trung tâm Thương mại Thế giới để ngắm pháo hoa bên bến Thượng Hải.
Lúc ấy, nhìn bầu trời rực rỡ, tôi đã không kìm được mà cảm thán một câu rằng: "Lưu ly dễ vỡ, mây rực rỡ chóng tàn;, những thứ tươi đẹp trên thế gian này, đều chỉ là chớp mắt đã vụt bay."
Thật không ngờ anh vẫn còn nhớ rõ lời nói vu vơ đó, nên giờ đây anh đã cất giữ cả một bầu trời pháo hoa vào trong quả cầu pha lê gửi đến tôi.
Kèm theo đó còn có một dòng chúc tân hôn do chính tay anh viết:
"Nguyện em giống như đóa pháo hoa này, rực rỡ dài lâu, hạnh phúc viên mãn."
Người đại diện Tiểu Ngả của tôi đứng bên cạnh cuống quýt đến mức nói chẳng nên lời: "Chị biết chuyện này cảm động thật đấy, nhưng em đừng có vì kích động mà làm ra điều gì ngốc nghếch đấy nhé."
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng trang điểm bỗng bật mở, chú rể của tôi đã đứng sẵn ở đó để chờ đón cô dâu của mình.
Tôi mỉm cười đóng nắp hộp lại, sau đó thong thả cất bước về phía anh ấy, đồng thời cũng là đi tới tương lai của chính mình.
Đúng như lời Tống Cẩm Thành từng nói, tôi nhất định sẽ cùng người đàn ông này sống một đời rực rỡ và hạnh phúc viên mãn.
Ngoại truyện —— Tống Cẩm Thành
Khi tôi đang tự nhốt mình trong thư phòng để tập trung làm quả cầu pha lê thì Triển Kỳ bất ngờ tìm đến.
Cậu ta nhìn đống nguyên liệu ngổn ngang trên bàn cùng những món đồ hỏng vứt vương vãi khắp sàn nhà, rồi mới nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu mà hỏi rằng: "A Thành, cậu đang làm cái quái gì thế này?"
A Thành, mày đang làm gì vậy?

