📖 CHƯƠNG 20
Chương 20:
nóivô được.cùng Chohối Cổ đến hận. họnggiây bịphút mcuối áucùng chặncủa lại,cuộc tôiđời, khôngtôi thểvẫn
ấy.Khương Đề sẽ không bao giờ biết tôi yêu cô
ấy vui hơn Nếumột cáichút, chtôi ếcsẵn củalòng. tôi có thể khiến cô
nhìn cô ấy Bóngthêm tốimột ậpchút đến,nữa. tôi không chịu nhắm mắt, muốn
thở của cô Muốnấy, ghighi nhớnhớ khuônthân mặtnhiệt côcủa ấy,cô ghiấy. nhớ hơi
Nếu có thể làm lại. Nếu có thể làm lại.
chúngnữa. tôi nữa, Tôikhông hybao vọnggiờ côcứu ấyrỗi sẽkẻ khôngtội baođồ giờlà gặptôi
phúc thật sự.Tôi hy vọng Khương Đề có thể tìm được hạnh
Ngoại truyện: Bùi Hu
ấyđã đãra đềnước Kết nghị ngoài hôn ly ngày với hôn, xưa. Lâmcũng Nhiêndứt chưakhoát đầynhư nửacách năm,cô côấy
gửiấy. cho Lâm CuộcNhiên. lyKhương hônĐề bắtđã đầukể từhết bứcmọi ảnhchuyện Khươngcho Đềcô
trởcùng nêntức nhưgiận Biết vậy và tôi đều thất từng là vọng. tìmdo ngườitôi, thayLâm thế,Nhiên biếtcảm Khươngthấy Đềvô
ly hôn.Cô ấy mắng tôi là đồ tồi, và kiên quyết
sản, cái lỗi thứ kết lầm còn của của Tôilại cuộc mình, khôngvới hôn tôi cótôi nhân đã mặtchỉ này cho mũilà đến cô đểsự vội ấy níumệt vã. phần kéomỏi Để lớn côvô bù tài ấy,tận. đắp
tôi,tôi cônhảy ấyvào. Hóađã rađể Khươnglại Đềmột chưacái baohố giờlớn ngừngở trảđây thùchờ
đời này tôi Tôisẽ xoamãi tránmãi cườivướng khổ,mắc cóvới mộtcô ảoấy. giác rằng
ômtôi nhau,ôm dườngnhau. Tôinhư nhớđã lạiđưa lầntôi gặptrở mặtlại cuốingày cùng,đầu khoảnhtiên khắcchúng
cái ôm thôi Lúccũng đó,đủ Khươnglàm Đềmặt ecô thẹn,ấy rụtđỏ rè,bừng. chỉ một
là cô ấy, Rõnhưng ràngcuối ngườicùng canngười đảmngại đingùng tìmvẫn ngườilà baocô nuôiấy.
dù không nói Tìnhra, yêungười củata côvẫn ấycó luônthể nồngcảm nhiệtnhận đếnđược. mức
cũng biết đó Ngaylà cảvì khiyêu cômà ấysinh đâmhận. tôi một nhát, tôi
mới sản sinh Chỉra cólòng tìnhhận yêuthù đếnmuốn cựcg điểmiếc bịngười. phản bội
nhàlẽo. trống rỗng, Sauđối khidiện Lâmvới Nhiênnhững rờibức đi,tường tôivà ởtrần trongnhà cănlạnh
không trở về Tôicăn độtnhà nhiêncủa nhớtôi ra,và đãKhương rấtĐề. lâu rồi tôi
chỉ cần tôi Khươngquay Đềđầu sẽlại mãilà mãicó chờthể đợithấy tôicô ởấy. đó,
quấn mặt chìm quýt với đắm bên những trong Khi"Lâm phiền thế ởNhiên" muộn giới bênảo trong do côảnh. công chính ấy, việc tôi tôi và tạo không cuộc ra, cần sống, yêu phải có và đối thể
đi gặp Khương TỉnhĐề. lại từ hồi ức, tôi bỗng nhiên rất muốn
không nghe tin Sautức lầngì chiavề taycô trước,ấy. đã rất lâu rồi tôi
Có việc muốn làm, tôi vội vã ra khỏi nhà.
giăng dây phong Đứngtỏa, dướixung nhàquanh côđông ấy,nghịt tôingười. lại thấy cảnh sát
người đàn ông Cảnhbên sátcạnh: nghiêm"Có giọngchuyện giảigì tánvậy?" đám đông, tôi hỏi
tang dưa: đến nhà, phân xác, "Phòng tìm nghe hủy sợ 303 mới nói Ngườirồi." ngồi có phát là đàn tù một hiện trước ông nên người cô đây không tự phụ ấy đã ngần sát nữ đã g ngại để tự ch iếc chia chạy thiêu ếc, người sẻ tội. bằng thi rồi chuyện Cảnh than thể phi buôn sát trong đã
303, là nơi Khương Đề ở.
tay lạnh buốt, Khoảnhmắt khắctối này,sầm, trongsuýt đầunữa tôithì "oanh"ngã mộtxuống. tiếng, chân
tayĐề củach mộtếc Tôi cảnh rồi? thở sát, Cô dốc, gào ấy chen lên ch qua khản ếc đám cổ: như đông, "Ai thế nắm ch nào?" lấyếc? cánhKhương
hét như một Nướckẻ mắtđiên, làmchưa nhòebao tầmgiờ nhìnmất củabình tôi,tĩnh tôiđến lathế.
tôi có quan Cảnhhệ sátgì kéovới tôingười ra,đã vẻkhuất mặtKhương nghiêmĐề. túc hỏi
sự kiêu ngạo Tôiđều hátắt miệng,ngấm. nhưng không nói nên lời, tất cả
Quan hệ gì với Khương Đề.
quan hệ bao Khôngnuôi. phải bạn trai bạn gái, chỉ là một mối
thấyiện. xấu hổ. NhưngXấu tôihổ khôngvì thểtôi nóilà ra,một thậmngười chít còni cảmt
chút, họ nói Tôitôi khócđang lóccản cầutrở xincông họvụ. cho tôi nhìn một
khai,có họbiết hỏiKhương Tôi tôi Đề bị có có đưa quan thù đến hệ oán đồn gì gì cảnh với với sát Khương nạn để Đề, nhân lấy hỏi không? lờitôi
bốcxác mùiđịnh hôiđược Người thối, danh đi sau tính leo khi người núi báo ch đã cảnh ếc. phátsát hiệnvà raso bộsánh xươngDNA,
Người ch ếc là Trần Tiến.
của Khương Đề Tôitrên cómạng biếtkhông? chuyện Trần Tiến công khai những scandal
Tôi biết, nhưng tôi đã chọn phớt lờ.
tìmtúng mộtcho ngườinhững Cũng bao kẻ giống nuôi đó như khác sỉ tôi để nhục biết vực cô cô dậy, ấy. ấynhưng đanglại vộingầm vãdung
rồi,trừng mộtphạt. người Lúcphụ đónữ tôiđ nghĩộc rằng,á Khươngc Đềnhư quávậy bướngnên bỉnhbị
ngoãnsống hơn,của sẽtôi Chỉ biết và cần sống Lâm nếm an Nhiên trải phận, nữa. bàisẽ học,không côlàm ấyphiền sẽđến ngoancuộc
cô ấy như Nhưngvậy lạichính quênlà mất,tôi. người đã tạo nên con người
nhưng sự trả Tôithù cứcủa nghĩKhương mìnhĐề sẽchưa đượcbao bìnhgiờ andừng vôlại. sự,
mộtthứ gợnvẫn mây,bình Khi thời thường rời gian như khỏi vẫn mọi đồn trôi ngày. cảnhđi sát,một trờicách nắngđều đẹp,đặn, khôngmọi
Nhưng tôi lại cảm thấy lạnh.
Lạnh hơn bao giờ hết.

