📖 CHƯƠNG 19
Chương 19:
rấtlàm. rõ, Khương TrongĐề khoảnhđã khắcphát đốihiện mặtra vớimọi côchuyện ấy,là tôido biếttôi
Lòng đầy lo lắng, sợ hãi, day dứt, hối hận.
tôi không thể Mọinói cảmđược xúcmột đanlời xengiải chồngthích chấtnào. trong người, khiến
ngày ngày theo Côdõi ấycô khôngấy. chịu nói chuyện với tôi, tôi đành
baođến giờvậy. hối Khihận nhìnvì thấyquyết nơiđịnh côbồng ấybột làmcủa việc,mình tôikhi chưaxưa
tôi, vẻ mặt Côhả ấyhê cốkhiến tìnhcô hắtấy nướclại thảitrở vàonên xesống củađộng.
bảo cô ấy Timđi tôitheo khẽtôi. run lên, tôi lấy hết dũng khí,
là đồ hèn Côhạ. ấy mỉa mai nói tôi và Bùi Hu đều
sự hận thù Côcủa ấycô nóiấy. rất đúng, tôi cam tâm chấp nhận
ra đãsợ vì trong điKhương đã lòng tìmĐề kết Tôi mình cô sẽ hôn biết có ấy, chọn với trong một tôi anh Lâm khoảng vị rất ta. Nhiên, thờitrí sợ sợ giandành Bùi Bùi đó,cho Hu Hu BùiKhương sẽ phát HuĐề, hối hiện cũngcàng hận
năng nào xảy Mayra. mắn thay, giữa họ không có bất kỳ khả
khẩu trang của Ởcô gánhấy hàngxuống. rong chợ đêm, có người đã kéo
sốtrừng ánhphạt mắt,Khương Khuôn những Đề. mặtngười xinhđó đẹpbiến tuyệtthành trầnnhững lộkẻ rachính trướcnghĩa vôđi
sóngnói thầngì nhấnvề Vô chìm mình, số cô nhưng lời ấy. tôi, mắng Cô kẻ chửi, ấy chủ sỉ không mưu, nhục quan lại biến tâm quan thành người tâm. cơnkhác
Tôi đưa cô ấy rời khỏi đó.
tệ, chìm đắm Trêntrong đườngthế đi,giới cảmxám xúcxịt củacủa Khươngriêng Đềmình. rất tồi
tôi đưa cô Côấy ấyvề khôngnhà. nói gì cả, mãi sau mới bảo
sống sâu, hiện thế sự thực nào sắc tàn Giọngcũng sảo, nhẫn côkhông sự mài ấycòn ngạo mòn, khànquan mạn trở khàn,trọng của nên saunữa. cô vô khi ấy hồn, rơi đều dường xuống đã như vực bị
những lời đã Tôinói siếtvới chặtcô vôấy lăng,lần mộttrước. lần nữa nhắc lại
thể nâng đỡ Nếucô côấy. ấy còn muốn làm diễn viên, tôi có
thường,vết tôithương, cũngdùng Nếu có quãng cô thể đời ấy ở còn chỉ bên lại muốn cô để sống ấy, chuộc một từ lỗi. cuộctừ sốngchữa bìnhlành
ấy còn có Tôimột nóilựa vớichọn côkhác. ấy, ngoài Bùi Hu ra, cô
Cô ấy cứ thế nhìn tôi.
lại nhìn thấy Đôisự mắthận tĩnhthù mịchẩn khôngsâu hềbên gợntrong. sóng, nhưng tôi
yêu từ cô Tôiấy đãgiống dùngnhư mọiBùi thủHu. đoạn để có được tình
cô ấy ban Cuốiphát cùngcho tôitôi đãchỉ làmlà hỏngsự tấthận cả,thù. và thứ
người thay thế CôLâm ấyNhiên hỏikhông, tôitôi cóim phảilặng coirất côlâu. ấy là
người thay thế Khôngcủa phải.bất Tôikỳ chưaai. bao giờ coi cô ấy là
gò của cô Đứngấy dướidần nhàmờ côđi ấy,trong tôicầu nhìnthang bóngtối. lưng gầy
đầu nhìn tôi.Giây tiếp theo, cô ấy đột nhiên dừng lại, quay
"Có muốn vào nhà uống một ly nước không?"
đến khiến tôi Tôikhông sữngkịp sờphản rấtứng. lâu, niềm vui bất ngờ ập
nghĩ cô ấy Tôicuối cứcùng nghĩcũng côđã ấybuông đãbỏ. nghĩ thông suốt, cứ
Vì vậy đã không nhận ra điều gì bất thường.
ràngđau sựnhói thiếuhơn, Ngồi thốn mắt trong trong cay căn cuộc xè. phòngsống chậtcủa chội,cô tôiấy, cảmtrái nhậntim rõcàng
đến kết cục Tôicủa mớicô làấy kẻngày tộihôm đồnay. thật sự đã dẫn
bằngkế cáchhoạch kểcho Nhận cho chúng lấy cô tôi. lyấy nướcvề Khươngtương Đềlai đưa,mà tôitôi bùđã đắplên
thành người hạnh Trongphúc tươngnhất. lai đó, tôi sẽ khiến cô ấy trở
cuộc sống cô Ngôiấy nhàthích, côtất ấycả thích,sẽ trangxoay sứcquanh côcô ấyấy. thích,
nhưng cô ấy Tôivẫn nóiim đếnlặng. khô cả họng, uống cạn ly nước,
lùng lên tiếng.Sau khi ly nước cạn, cô ấy mới cười lạnh
với cô ấy Côvì ấyLâm hỏiNhiên. tôi đã nghĩ gì khi đối phó
cùngĐề tôikhông cũngcó Ảo nhận tương tưởng ra lai. củamột tôicách bịrõ đậpràng tan,rằng dườngtôi nhưvà cuốiKhương
đã không còn Khikhả tôinăng quyếtnào địnhnữa. hủy hoại cô ấy, chúng tôi
mắngNhiên. tôi, nói Tôirằng hỏitôi côlàm ấytổn biếtthương từcô khiấy nào,là côvì ấyLâm
Lâm Nhiên.Tôi muốn giải thích. Tôi muốn nói không phải vì
tanhmột ngọtlời tràonào. Nhưnglên cơncổ đauhọng, bụnglại dữkhiến dộitôi độtkhông ngột,thể cùngthốt vịra
cười khó hiểu Tôicủa nhớKhương lạiĐề lykhi nướccô đãấy uống,mời nhớtôi lạivào nụnhà.
Cô ấy hận tôi, hận tôi thấu xương.
nhất.Cô ấy nói, tôi mới là kẻ đáng ch ếc
vào nhau, khiến Tấttôi cảkhông nhữngthể cơnphân đaubiệt trênđược cơchỗ thểnào hòađau quyệnhơn.
Tôi hình như sắp ch ếc rồi.
đi ý thức Tôilại muốnđổ ômgục côxuống ấy,đất. nhưng cơ thể dần mất
cuối cùng tôi Nướcthấy mắtchỉ làmlà nhòesự bónghả hìnhhê củacủa côcô ấy,ấy. thứ
tình yêu hèn Nỗihạ, hậnt khôngi thểt nghiiện ngờcủa củatôi. cô ấy, và
ấy. củaộc côá ấy,c Tôi yêu của yêu sự cô cô vô ấy, ấy. sỉ yêu Yêu của sự sự cô giả t ấy, dối i yêu của t sự cô iện đ
Nhưng tôi chưa bao giờ nói ra với cô ấy.
nói cho cô Trongấy giâybiết phúttôi cậnyêu kềcô cáiấy chnhiều ếc,như tôithế muốnnào.
Tôi yêu em, tôi yêu Khương Đề.

