📖 CHƯƠNG 6
Đêm hôm ấy, tiếng kêu khóc thảm thiết vang khắp phủ Tạ suốt một đêm.
Trưởng công chúa không g.i.ế.c người.
G.i.ế.c người lại còn nhẹ tay với bọn họ quá.
Bà sai người lục lại hết giấy nợ cờ bạc năm nghìn lượng của nhị thúc, rồi lập tức cho người trói gói ông ta lại, ném thẳng vào đấu trường ngầm dưới đất.
"Chưa trả hết nợ thì cứ làm bao cát cho người ta luyện tay đi. Đừng c.h.ế.c là được."
Còn nhị thẩm.
Trưởng công chúa sai người nhổ lưỡi bà ta—vì cái miệng độc mồm độc miệng ấy đã chửi ta không biết bao nhiêu lần. Sau đó, đuổi bà ta ra ngoài thành, cho đi làm công việc dọn hầm phân ở làng cùi.
Xử lý xong hai kẻ này, cuối cùng Trưởng công chúa tiến đến trước mặt tổ mẫu.
Tổ mẫu đã sợ đến vãi cả ra quần, co rúm lại trong góc tường, run như cầy sấy:
"Ta là mẹ chồng của ngươi! Là trưởng bối! Ngươi không được động vào ta! Hoàng đế trị nước lấy hiếu làm đầu..."
"Hiếu sao?"
Trưởng công chúa bật cười.
Bà ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào gương mặt già nua tham lam, độc ác ấy:
"Bản cung vốn nổi tiếng là hiếu thuận. Nếu bà đã thích Phật tổ như vậy, thì để ta đưa bà vào Cảm Nghiệp tự, xuống tóc quy y, ở đó mà tụng kinh cầu phúc cho nhà họ Tạ đi."
Cảm Nghiệp tự là chùa Hoàng gia.
Nhưng thực chất là nơi nhốt các phi tần phạm tội, các ni cô trong đó còn khắt khe hơn cả ngục tốt. Ai vào đó rồi, chẳng ai được nguyên vẹn bước ra ngoài.
"Mỗi ngày chép kinh một vạn lần, thiếu một chữ, khỏi ăn cơm."
Trưởng công chúa đứng dậy, nhận khăn tay từ Đặng ma ma đưa, nhẹ nhàng lau tay:
"À đúng rồi, nghe nói viên ngoại họ Triệu đang thiếu người phối âm hôn? Mang tiền đặt cọc trả lại thì tiếc quá. Nghe bảo nhà mẹ đẻ nhị thẩm vừa có đứa cháu gái mới c.h.ế.c? Đem qua đó luôn, cho trọn việc."
Sạch sẽ, dứt khoát.
Diệt tận gốc.
Cả phủ Tạ, chỉ qua một đêm đã trở nên yên tĩnh lạ thường.
Sáng hôm sau, nắng thật đẹp.
Ta ngồi trên xích đu trong sân phơi nắng.
Đây là chiếc xích đu cha ta làm suốt đêm cho ta, còn cuốn cả những sợi dây hoa rất đẹp.
Cha ngồi trên cái ghế nhỏ bên cạnh, đang bóc hạt dẻ cho ta.
Mắt ông sưng vù như quả đào, nhưng ánh mắt nhìn ta thì dịu dàng muốn tan chảy.
"A Mãn, từ nay sẽ chẳng còn ai dám bắt nạt con nữa."
Ông đút từng hạt dẻ ngọt vào miệng ta, giọng khàn khàn:
"Cha tuy vô dụng, nhưng cha thề, chỉ cần còn hơi thở, sẽ luôn bảo vệ con."
Ta vừa nhai hạt dẻ vừa ra sức gật đầu.
Lúc này, Trưởng công chúa đi ra.
Bà thay một bộ y phục thường ngày khỏe khoắn, tay cầm roi ngựa.
Đi ngang qua chỗ ta, bà dừng lại, liếc mắt nhìn đôi mắt sưng đỏ của cha ta một cái:
"Đàn ông con trai gì mà suốt ngày khóc lóc thế không biết."
Cha ta xấu hổ gãi đầu.
Trưởng công chúa hừ một tiếng, ném cho cha một cuốn sách.
Tôn Tử binh pháp.
"Đừng có chỉ biết ôm sách giáo điều. Từ hôm nay, ngoài giờ lên triều, tối nào cũng phải ra thao trường chạy mười vòng. Không chạy xong thì đừng hòng lên giường ngủ."
Cha ta méo mặt:
"Điện, điện hạ, mười vòng thì c.h.ế.c mất…"
"Không muốn chạy à?"
Trưởng công chúa nhướn mày:
"Hay là tối nay ta lại giúp ngươi nắn xương nhé?"
Cha ta lập tức đứng thẳng người, đấm ngực thùm thụp:
"Chạy! Thần chạy ngay! Vì cường thân kiện thể, báo đáp quốc gia, hai mươi vòng thần cũng chạy!"
Nhìn bóng cha ta vừa đi vừa lủi thủi, ta bật cười thành tiếng.
"Khà khà…"
Tiếng cười rất nhẹ, rất khàn.
Nhưng đó thật sự là tiếng cười.
Trưởng công chúa lập tức quay đầu lại.
Bà nhìn ta hồi lâu, rồi đột nhiên bước đến, giơ tay véo nhẹ má ta.
Tay bà rất nhẹ.
"Cười nghe dở tệ."
Miệng thì chê thế, nhưng bà lại lôi từ tay áo ra một con dao găm chạm trổ tinh xảo, đeo lên hông cho ta.
"Sau này ai dám động vào ngươi, cứ lấy cái này mà đâm. Đâm c.h.ế.c cứ để bản cung chịu."
Ta cầm chuôi dao lấp lánh đính đá quý, trong lòng ấm áp hẳn lên.
Ta nghĩ, cái nhà chắp vá này của chúng ta, giờ mới thực sự giống một gia đình.
Những ngày bình yên chưa được bao lâu, triều đình lại xảy ra chuyện.
Khoa thi mùa xuân năm nay phát sinh đại án.
Có người tố cáo chủ khảo nhận hối lộ, lộ đề thi.
Việc này vốn chẳng liên quan đến cha ta, ông chỉ là một Hàn lâm viện tu soạn, làm công việc nhàn rỗi là sửa sách.
Nhưng cha ta là người cố chấp.
Trong lúc sắp xếp hồ sơ cũ, ông vô tình phát hiện một danh sách.
Trên danh sách đó ghi rõ mấy học trò nhà nghèo đỗ khoa này thực ra đều là con cháu quyền quý mạo danh.
Mà kẻ chủ mưu phía sau lại chính là Tể tướng—tức là nhà mẹ đẻ của Lưu Quý phi.
Đêm hôm đó, cha ta nhốt mình trong thư phòng, suốt đêm không ngủ.
Sáng hôm sau, ta thấy ông đang mài mực.
Vừa mài vừa run tay.
Trưởng công chúa đẩy cửa bước vào, giấy vụn trên sàn đã chất thành một đống nhỏ.
"Muốn viết tấu chương?"
Trưởng công chúa nhặt một tờ giấy vo tròn lên xem, thản nhiên hỏi.
Cha ta giật mình, vội vàng định giấu danh sách ấy đi:
"Không, không có! Thần chỉ luyện chữ thôi…"
"Tạ Như Trác."
Trưởng công chúa đi tới cạnh bàn, hai tay chống xuống mặt bàn, đôi mắt phượng nhìn thẳng ông:
"Ngươi có biết, tấu chương này nộp lên, tức là xé trời ra một lỗ. Phủ Tể tướng sẽ không tha cho ngươi, Lưu Quý phi cũng sẽ không tha cho ngươi, ngay cả Hoàng thượng… cũng có thể muốn bịt miệng ngươi."
Mặt cha ta trắng bệch.
Ông run rẩy đặt bút xuống, ủ rũ ngồi phịch xuống ghế:
"Thần biết… thần biết thần thân phận thấp hèn, nếu xông lên phía trước không chỉ mất chức mà còn có thể liên lụy tới điện hạ và A Mãn…"
Ông đau khổ ôm mặt:
"Nhưng điện hạ, đó là mạng sống của các sĩ tử nghèo! Thần cũng từng xuất thân nghèo khổ, thần biết mười năm đèn sách vất vả thế nào. Nếu ngay cả chút công bằng cuối cùng cũng không còn, thì giang sơn Đại Chu… còn cứu được không?"
Trong thư phòng im phăng phắc.
Ta nấp ngoài cửa, tim thắt lại.
Ta sợ Trưởng công chúa sẽ mắng cha ngốc, sợ bà sẽ xé danh sách ấy đi, bắt cha phải biết giữ mình.
Bởi bà từng là người vì quyền lực hoàng thất mà bất chấp thủ đoạn, từng chấp chưởng Hoàng thành ty.
Lâu sau.
Trưởng công chúa bỗng thở dài.
Bà cầm lấy bút từ tay cha ta, chấm đẫm mực.
Sau đó, ở cuối tấu chương, bà mạnh mẽ ký lên một cái tên.
Lý Trường Ca.
"Điện hạ?!" Cha ta kinh hãi trợn mắt.
"Sợ gì?"
Trưởng công chúa ném bút, khí phách ngút trời:
"Trời có sập, bản cung cũng thay ngươi chống đỡ."
Bà nhìn cha, trong mắt lần đầu tiên không còn ghét bỏ mà có một tia tán thưởng:
"Tạ Như Trác, ngươi võ công thì vô dụng, lá gan cũng nhỏ, nhưng chỉ có lưng là chưa từng cúi."
"Đã muốn làm thì làm cho trót."
Trưởng công chúa quay lưng đi ra ngoài, dáng lưng thẳng tắp như tùng bách:
"Đi thay quan phục. Sáng nay lên triều, bản cung đi cùng ngươi."
"Bản cung muốn xem thử, văn võ bá quan triều đình này, ai dám động vào phò mã của bản cung!"

