📖 CHƯƠNG 5
Khi Hoàng đế giá lâm, bầu không khí trong điện ngột ngạt đến mức có thể dùng móng tay mà đào ra được cả một tòa lăng mộ.
Hoàng đế là một con hổ đội lốt cừu.
Ngài làm như chẳng hề nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Lưu Quý phi hay những mảnh ngọc vỡ dưới đất, vui vẻ ban chỗ ngồi:
"Hoàng tỷ mới thành thân, trẫm rất lấy làm vui mừng."
Hoàng đế nâng chén rượu:
"Nghe nói Tạ ái khanh tài cao học rộng, hôm nay dự tiệc nhà, chi bằng ngẫu hứng làm một bài thơ cho thêm phần hứng khởi?"
Đây đâu phải giúp vui.
Rõ ràng là muốn dồn cha ta lên bếp nướng.
Nếu làm không hay, là bất kính; nếu làm quá hay, át mất chủ, lại càng đại bất kính.
Cha ta nâng chén rượu, tay run đến mức rượu tràn nửa chén.
Trưởng công chúa ngồi bên cạnh, vừa thong thả bóc nho bỏ vào miệng, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Dường như bà cũng muốn xem thử, ngoài cái tài lải nhải sách vở, người đàn ông này còn bản lĩnh gì nữa.
Cha ta run rẩy đứng lên.
Ông nhìn Hoàng đế đang ngồi chễm chệ trên cao, rồi lại nhìn Trưởng công chúa đang lạnh nhạt ngồi bên.
Cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại trên người ta.
Ta đang gặm miếng bánh hoa quế mà Trưởng công chúa đưa cho, mép dính đầy vụn bánh.
Cha ta bỗng nở một nụ cười.
Đó là nụ cười bất đắc dĩ nhưng lại vô cùng dịu dàng.
"Thần... xin mạo muội."
Ông không làm thơ ca ngợi công đức hay vinh quang.
Ông nhìn lên ánh trăng ngoài điện, chậm rãi ngâm:
"Vi thần vốn chỉ là cỏ nội,
Lỡ chân bước lên nơi ngọc tháp cao.
Chỉ mong lòng thật đổi lấy ánh trăng trong,
Chỉ mong con trẻ mãi tránh bụi trần."
Bài thơ rất mộc mạc, thậm chí có phần quê mùa.
Ý chính là: Thần vốn chỉ là kẻ dân đen cày cấy, lỡ bước vào chốn vinh hoa của các người. Thần chẳng mộng công danh gì cao xa, chỉ mong đối xử tốt với thê tử, để con gái thần tránh xa mọi chuyện thị phi rối ren này.
Cả điện lặng ngắt như tờ.
Những vị đại thần đang chờ xem trò cười đều quay sang nhìn nhau.
Bài thơ tuy không hoa mỹ, nhưng lại toát lên sự chân thành và… nhút nhát đến tự tin.
Hoàng đế nheo mắt, như thể đang xem xét từng câu từng chữ của cha.
Một lúc sau, Hoàng đế bật cười sang sảng:
"Hay cho câu chỉ mong con trẻ mãi tránh bụi trần! Tạ ái khanh quả thật là người hiền hậu, trọng gia đình! Thưởng!"
Khi yến tiệc kết thúc, lưng áo cha ta đã ướt đẫm mồ hôi.
Vừa bước qua cửa cung, chân ông mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống đất.
Trưởng công chúa nhanh tay túm lấy cổ áo ông, xách như xách gà nhét thẳng vào xe ngựa.
"Ra dáng chưa kìa."
Trưởng công chúa thả ông xuống đệm mềm, khó chịu đưa cho ông một chiếc khăn tay:
"Lau mồ hôi đi, không người ta lại tưởng bản cung dìm ngươi xuống nước ba ngày chưa vớt lên."
Cha ta nhận khăn, vừa lau vừa ngây ngốc cười:
"Điện hạ, vừa rồi... thần không làm ngài mất mặt chứ?"
Trưởng công chúa liếc nhìn ông, không đáp.
Nhưng bà lôi ra một cái đùi gà được bọc giấy dầu từ tay áo, ném vào lòng ông.
"Đồ của ngự thiện phòng đấy, nguội rồi, ăn tạm đi."
Cha ta ôm chặt cái đùi gà ấy, mắt lấp lánh như vừa được bảo vật.
Ta nhìn rất rõ.
Trưởng công chúa khi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi lặng lẽ cong lên một chút.
Tưởng rằng cửa ải này đã vượt qua, nào ngờ vừa về tới phủ Tạ đã phát hiện trong nhà có trộm.
Hay đúng hơn, là có kẻ nội gián.
Ta và cha vừa bước vào sân đã thấy có gì đó không ổn.
Yên tĩnh quá mức.
Bình thường vào giờ này, nhị thẩm phải đang chửi chó mắng gà ngoài sân, tổ mẫu thì chắc đang ở Phật đường gõ cái mõ gỗ nứt kia.
Nhưng hôm nay, cả sân tối om không một bóng đèn.
Chỉ có đại sảnh còn sáng đèn.
Trưởng công chúa cau mày, sải bước đi vào.
Vừa vào cửa đã thấy tổ mẫu và nhị thẩm đang ngồi bên bàn đếm tiền.
Bạc trắng xếp đầy cả mặt bàn.
Thấy chúng ta về, nhị thẩm cuống quýt định lấy khăn che đống bạc lại, nhưng đã quá muộn.
“Chà, bà mẹ chồng phát tài rồi à?”
Trưởng công chúa dựa lười nhác vào cửa, giọng lạnh tanh.
Tổ mẫu cố tỏ ra bình tĩnh, mặt lạnh nói:
“Phát tài với phát lộc gì! Đây là… đây là tiền bán mấy mẫu ruộng ít ỏi trong nhà thôi! Còn các ngươi, vào cung ăn ngon mặc đẹp, để chúng ta góa phụ côi cút ở nhà gặm dưa muối!”
“Ruộng ít?”
Cha ta ngạc nhiên đi tới,
“Nương, giấy tờ ruộng đất đều cất trong ngăn bí mật ở thư phòng con mà, nương bán ruộng nào vậy?”
Mắt nhị thẩm đảo như rang lạc:
“Ôi đại ca, việc ấy huynh đừng lo! Dù gì thì tiền này cũng là để bù đắp cho sinh hoạt cả nhà thôi mà!”
Trưởng công chúa không nói gì.
Bà đảo quanh một vòng, rồi đột nhiên dừng lại trước giá để đồ quý.
Nơi ấy đặt các vật phẩm ngự ban.
Chính giữa từng đặt một bức Quan Âm bằng ngọc Hòa Điền, nay đã không cánh mà bay.
Đó là sính lễ mà Hoàng đế ban hôn, vô giá.
Trưởng công chúa quay người, sắc mặt âm trầm đáng sợ:
“Bức Quan Âm bằng ngọc đâu rồi?”
Mắt tổ mẫu lóe lên hoảng loạn:
“Cái… cái gì Quan Âm? Ta lỡ tay làm vỡ rồi! Vứt đi rồi!”
“Làm vỡ ư?”
Trưởng công chúa bật cười lạnh, rút đao của thị vệ sau lưng, bổ một nhát xuống bàn.
“Rầm!”
Bàn gãy làm đôi, bạc văng tung tóe khắp nơi.
Nhị thẩm sợ đến thét chói tai.
“Đặng ma ma!” Trưởng công chúa quát lớn.
“Lão nô có mặt.”
“Đi tra! Dù phải lật tung các tiệm cầm đồ trong kinh thành lên, cũng phải điều tra cho rõ cho ta!”
Nửa canh giờ sau, Đặng ma ma trở về.
Sau lưng còn dắt theo hai tên buôn người bị trói chặt như đòn bánh tét.
“Điện hạ, đã tra rõ rồi.”
Sắc mặt Đặng ma ma tối sầm, trình lên một tờ giấy khế đã điểm chỉ:
“Lão thái thái và nhị phu nhân không hề bán Quan Âm ngọc. Bọn họ nhận ba trăm lượng bạc của hai kẻ buôn người này, ký khế tử, định… định bán tiểu tiểu thư sang huyện bên cho viên ngoại họ Triệu nhà có con trai c.h.ế.c để phối âm hôn!”
Cha ta như bị sét đ.á.n.h, c.h.ế.c trân tại chỗ.
Ta cũng c.h.ế.c lặng.
Phối âm hôn?
Tức là sẽ bị đóng đinh sống vào quan tài, làm thê tử cho người c.h.ế.c sao?
Cả người ta lạnh toát, vô thức níu lấy vạt váy Trưởng công chúa.
Cha ta hóa điên.
Người đàn ông ngày thường đến con kiến cũng chẳng dám g.i.ế.c ấy, đột nhiên phát ra tiếng gào như dã thú.
Ông xông lên, bóp cổ nhị thẩm, ấn bà ta ngã lăn ra đất.
“Các ngươi còn là người không?! A Mãn là mạng sống của ta! Là mạng sống của ta mà! Sao các ngươi dám! Sao các ngươi dám?!”
Nhị thẩm trợn mắt, ra sức đập vào tay cha ta.
Nhị thúc định lao tới đ.á.n.h cha, bị Trưởng công chúa tung một cước đá văng ba trượng, dính luôn lên tường, lôi mãi không xuống.
Tổ mẫu ngồi dưới đất vừa khóc vừa lăn lộn ăn vạ:
“Ta không sống nổi nữa rồi! Đại nghịch bất đạo! Ta làm thế này là vì ai? Không phải vì cái nhà này sao! Đứa câm đó dù sao cũng là phế vật, nhà viên ngoại họ Triệu giàu có, nó sang đó là được hưởng phúc!”
“Hưởng phúc?”
Giọng Trưởng công chúa nhẹ như tiếng quỷ vọng.
Bà bước tới, kéo cha ta lúc ấy đã mất khống chế ra.
Cha ta ngã ngồi xuống đất, ôm đầu khóc nức nở.
Trưởng công chúa nhìn tổ mẫu, trong mắt không còn chút tình cảm nào:
“Nếu lão thái thái cho rằng phối âm hôn là hưởng phúc, vậy phúc ấy… hay là để bà tự nhận lấy đi.”

