📖 CHƯƠNG 14— PHIÊN NGOẠI: CHIẾC Ô CŨ
Phiên Ngoại: Chiếc Ô Cũ
Mùa thu ở kinh thành, mưa luôn dai dẳng mãi không dứt.
Cha ta là người hoài cổ.
Ông lên chức tứ phẩm, bổng lộc tăng không ít, nhưng vẫn chẳng nỡ vứt đi những món đồ cũ.
Như bây giờ, ông ngồi dưới hiên, dưới ánh nến, cẩn thận vá lại chiếc ô giấy dầu đã rách chỉ còn khung.
Mặt ô đã ngả vàng, mấy nan ô cũng gãy hai nhánh, nhìn thế nào cũng đáng lẽ phải bỏ vào bếp làm củi.
Trưởng công chúa ngồi trên ghế thái sư bên cạnh, tay vẫn mải lau thanh chủy thủ chưa bao giờ rời thân.
Bà liếc nhìn chiếc ô nát, lại nhìn cha ta chăm chú, bỗng nhiên hỏi:
"Tạ Như Trác, phải chăng từ lâu chàng đã muốn hỏi, vì sao năm đó bản cung không từ hôn?"
Cha ta run tay, suýt nữa chọc vào ngón tay.
Ông đặt chiếc ô xuống, có chút ngượng ngùng gãi đầu, mặt đỏ như quả hồng chín.
"Thật… thật ra là có nghĩ…"
Ông lúng búng, mang theo chút tự ti:
"Điện hạ là phượng hoàng trên trời, văn võ song toàn, kim chi ngọc diệp. Còn ta… nhát gan sợ phiền, lại là kẻ góa vợ nuôi con nhỏ. Kinh thành này có biết bao nhiêu công tử vừa tuấn tú, vừa tài hoa, sao nàng lại…"
Lại đi chọn trúng kẻ nhút nhát hèn kém như ta?
Trưởng công chúa không đáp.
Bà đứng dậy, bước tới trước mặt cha ta, nhận lấy chiếc ô cũ.
Ngón tay bà nhẹ nhàng vuốt dọc cán ô, nơi đó còn in dấu vết khắc cũ kỹ, ánh mắt bà thoáng xa xăm, cũng dịu dàng lạ thường.
"Tạ Như Trác, chàng còn nhớ ‘biến canh Tý’ ba năm trước không?"
Cha ta sững lại, thu người lại:
"Nhớ chứ, làm sao quên được. Ngày đó kinh hoàng lắm, loạn quân tấn công thành, m.á.u chảy đầy đường, xác người ngổn ngang…"
Nói đến đây, cha ta như nhớ lại chuyện gì kinh khủng, rùng mình một cái.
"Hôm ấy mưa rất to, ta bế A Mãn vừa tròn hai tuổi đi mua thuốc, đến góc phố suýt nữa mất mạng."
"Ngày đó, ta cũng ở góc phố ấy."
Trưởng công chúa nhẹ giọng đáp.
Cha ta trợn tròn mắt: "Nàng cũng ở đó? Sao ta không thấy?"
Trưởng công chúa khẽ cười.
Nụ cười ấy dịu dàng chưa từng thấy, lại pha một nét mong manh khiến người nhìn cũng thấy xót xa.
"Hôm ấy, ta g.i.ế.c đến đỏ cả mắt. Quân phản loạn quá đông, đao của ta gãy, hộ vệ đều c.h.ế.c sạch. Ta trọng thương, tựa trong đống xác, m.á.u me đầm đìa, trông như ác quỷ bò lên từ địa ngục."
"Dân qua đường thấy ta thì la hét bỏ chạy, ai cũng sợ bị nữ Diêm La đòi mạng."
"Ta cứ nghĩ mình sẽ c.h.ế.c trong đêm mưa đó, hoặc sẽ thành một kẻ chỉ biết chém g.i.ế.c."
Trưởng công chúa ngồi xuống đối diện, nhìn thẳng vào mắt cha ta:
"Ngay lúc ta tưởng mình lạnh c.h.ế.c đến nơi, thì một thư sinh nghèo ôm đứa con nhỏ khóc oe oe, đi ngang qua góc phố ấy."
"Người ấy sợ đến phát khiếp. Thấy xác khắp nơi, lại thấy ta bê bết m.á.u, sát khí đằng đằng, chân run lẩy bẩy, răng va vào nhau."
Cha ta há hốc miệng, ngẩn ngơ nhìn Trưởng công chúa.
Như thể có một ký ức phủ bụi lâu năm đang dần sống lại.
"Người thư sinh đó rõ ràng sợ muốn c.h.ế.c, hoàn toàn có thể xoay người chạy trốn."
Giọng Trưởng công chúa hơi nghẹn lại:
"Nhưng, hắn không làm vậy."
“Hắn run run đi tới.”
“Hắn giương chiếc ô giấy dầu duy nhất trong tay, che lên đầu ‘nữ ác quỷ’ kia.”
“Sau đó, hắn lục trong ngực áo, lấy ra một cái màn thầu còn nóng hổi — vốn định để dành cho mình và con gái làm bữa lót dạ — nhét vào tay người nữ tử toàn m.á.u cùng bụi bẩn ấy.”
Trưởng công chúa bắt chước ngữ khí năm xưa, dịu dàng nói nhỏ:
“‘Cô nương, mưa lớn lắm, ăn chút gì nóng cho lại sức rồi về nhà nhé. Đừng… đừng sợ, trời sáng rồi mọi chuyện sẽ qua.’”
Cha ta đ.á.n.h rơi hết cả kim chỉ trên tay.
Ông trố mắt nhìn Trưởng công chúa, lại quay sang nhìn chiếc ô nát, lắp bắp mãi không thành tiếng:
“Cái… cái cô nương toàn thân lấm lem, trông như ăn mày ấy… là, là… là nàng?!”
“Là ta.”
Trưởng công chúa nắm lấy bàn tay chai sạn của cha, vành mắt đỏ hoe:
“Đêm đó, khắp kinh thành ai cũng gọi ta là điên, là ma đầu g.i.ế.c người. Chỉ có chàng — một tên thư sinh sợ đến suýt vãi ra quần — lại gọi ta là ‘cô nương’, còn bảo ta ‘đừng sợ’.”
“Tạ Như Trác, chàng biết không?”
“Nửa cái màn thầu ấy cứu mạng ta. Nhưng câu nói của chàng, đã cứu cả linh hồn ta.”
Căn phòng im lặng.
Chỉ có tiếng mưa rả rích ngoài hiên.
Ta nấp sau bình phong, đã khóc ướt cả mặt lúc nào không hay.
Thì ra, mọi phúc khí trên đời này đều có nhân quả.
Lòng tốt ngày xưa của cha, như chiếc ô cũ kỹ này, dẫu cũ nát, dẫu không bắt mắt, vậy mà giữa phong ba ba năm sau, lại che chở được cả một gia đình, giữ yên cho cả đời người.
Cha ta đờ đẫn thật lâu.
Bỗng ông òa khóc như trẻ nhỏ.
Không phải khóc vì sợ, mà là cái khóc vừa tủi thân vừa hạnh phúc, vừa luyến tiếc vừa cảm động.
Vừa lau nước mắt, ông vừa nhìn Trưởng công chúa đầy xót xa:
“Điện hạ… năm ấy chắc nàng đau lắm nhỉ? Màn thầu ấy cứng lắm phải không? Biết là nàng, ta đã mua bánh bao thịt rồi…”
Trưởng công chúa bị chọc cười.
Bà dang tay kéo cha vào lòng, đặt cằm lên vai ông, khẽ nhắm mắt lại:
“Không cứng. Đó là thứ ngon nhất đời ta từng ăn.”
“Tạ Như Trác, cái ô này hỏng rồi, không sửa được nữa đâu.”
“Nhưng không sao.”
Trưởng công chúa mở mắt, trong ánh mắt là sự dịu dàng lẫn vững chãi của người từng băng qua núi xác biển m.á.u, cuối cùng cũng tìm thấy chốn về:
“Từ nay về sau, để ta che ô cho chàng cả đời.”
Ngoài trời mưa vẫn rơi.
Trong phòng, ánh nến lay động, ấm áp và sáng tỏ.
Cha ta vẫn thút thít khóc, Trưởng công chúa vừa ghét bỏ vừa lau nước mũi cho ông, vừa doạ ông không được quẹt mũi vào áo gấm của mình.
Ta nhìn hai người ấy, lại sờ tay lên chuôi dao mà Trưởng công chúa từng tặng, rồi lại sờ chiếc con dấu bằng gỗ mà cha ta đẽo cho ta.
Ta nghĩ, có lẽ đây chính là điều mà cha từng dạy ta.
— Năm tháng an yên.
<Hoàn>
-----------------Giới thiệu truyện:👉So Với Đấu Đá Tranh Giành Trong Nhà, Chi Bằng Ngủ Nướng Cho SướngXuyên vào truyện đấu đá hậu viện.
Mẹ chồng bảo ta phải dậy sớm dâng trà theo quy củ. Ta không dậy nổi, thế là ngay tối đó liền cho bà uống thuốc an thần.
Kéo bà ngủ cùng ta đến tận khi mặt trời lên cao.
Tưởng phen này sẽ bị trách phạt nặng nề. Nào ngờ trước mắt lại hiện lên mấy dòng chữ:
【Ha ha, Tần phu nhân mấy chục năm mới lần đầu ngủ lâu như vậy, giờ tinh thần sảng khoái, tâm tình cũng tốt hơn hẳn.】
Trước kia ngày nào bà cũng thiếu ngủ, chẳng trách sao tính tình hay cáu gắt.】
【Quả là uy lực của khoa học kỹ thuật hiện đại, một liều thôi đã chữa được chứng mất ngủ, lo âu mà phu nhân tốn bao nhiêu bạc cũng không khỏi.】
【Nữ chính đúng là vô tình mà lại làm trúng ngay chỗ yếu hại trong lòng Tần phu nhân.】
Vậy… thế này là đúng hay sai đây?

