📖 CHƯƠNG 13
Vị Hoàng đế vẫn im lặng bấy lâu, cuối cùng cũng đứng lên.
Sắc mặt ngài đầy bi thương, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh vẻ lạnh lẽo của kẻ vừa được giải thoát.
"Thái sư."
Giọng Hoàng đế rất nhẹ: "Khanh còn gì muốn nói không?"
Lưu thái sư nhắm mắt lại.
Đại thế đã mất.
Trưởng công chúa nắm Hoàng thành ty, kiểm soát binh quyền; Tạ Như Trác giữ chứng cứ, khống chế dư luận; còn Thái hậu, tấm bùa hộ mệnh duy nhất, giờ cũng hóa thành bùa đòi mạng.
"Lão thần… không còn gì để nói."
Lưu thái sư tháo mũ quan, đặt xuống đất, dập đầu thật mạnh:
“Thắng thì làm vua, thua thì làm giặc. Chỉ mong bệ hạ… tha cho Như Ý."
Hoàng đế không đáp.
Ngài phất tay áo.
Vệ quân ngoài điện tràn vào, lần này không nhằm vào chúng ta, mà là vây kín cả nhà họ Lưu.
"Truyền chỉ của trẫm."
"Lưu Tùng kết đảng mưu riêng, hại c.h.ế.c tiên Thái tử, tội ác tày trời. Lập tức cách chức, tống vào thiên lao, chờ xử chém mùa thu. Họ Lưu, nam đinh đày đi ba ngàn dặm, nữ quyến sung vào Giáo Phường ty."
"Còn Thái hậu… tâm thần điên loạn, từ nay chuyển đến Cảm Nghiệp tự, yên tâm tĩnh dưỡng, không có chiếu chỉ thì không được rời khỏi."
Cảm nghiệp tự.
Nơi đang giam giữ tổ mẫu ta.
Nay, cặp huynh muội từng một thời quyền thế nghiêng trời ấy, cuối cùng cũng lại đoàn tụ nơi đó.
Lưu Như Ý vừa khóc vừa bị kéo đi.
Lúc đi ngang qua ta, nàng ta độc ác nguyền rủa:
"Đồ câm! Ngươi không c.h.ế.c tử tế được đâu! Ngươi hại cả nhà họ Lưu, ngươi cũng chẳng có kết cục gì tốt!"
Ta nhìn nàng ta, bình tĩnh mỉm cười:
" Ta vốn là kẻ câm, ngươi có nói gì, ta cũng xem như chẳng nghe thấy.
Nhưng ta biết chắc, sang năm ngươi cũng chẳng còn cơ hội đón gió xuân đâu."
Sau biến cố trong cung ấy, kinh thành ba ngày liền chìm trong m.á.u.
Nhưng trong Tạ phủ lại rất yên ắng.
Cha ta được thăng quan.
Vì lập công phá được đại án, lại thêm có gió từ người bên gối - Trưởng công chúa, cha ta được thăng liền ba cấp, trở thành Lễ bộ thị lang, chính tứ phẩm.
Nhưng dường như ông chẳng lấy làm vui.
Ngày nào hạ triều về, là cởi áo quan phục, chui ngay vào thư phòng viết sử sách.
Ông bảo, triều đình dơ bẩn quá, chỉ có trong sách mới sạch sẽ mà thôi.
Bệnh câm của ta hoàn toàn khỏi hẳn.
Dù giọng nói vẫn còn khàn khàn, chẳng trong trẻo như các tiểu thư khác, nhưng Trưởng công chúa nói, đây gọi là “giọng hun khói”, nghe mới lạ, sau này thế nào cũng làm say lòng vô số thiếu niên.
Còn về Trưởng công chúa.
Bà khóa bộ giáp bạc dưới đáy rương, không lấy ra nữa.
Bà bắt đầu học làm một người vợ hiền mẹ đảm.
Dù bà nấu ăn vẫn có thể đầu độc c.h.ế.c chuột, thêu hoa vẫn giống gà bới, nhưng lần nào cha ta cũng tán thưởng hết lời.
"Điện hạ thêu đây là phượng hoàng sao? Thật có thần thái! Ánh mắt sắc bén lắm! Quả là giống người y hệt!" Cha ta chỉ vào đôi uyên ương trên khăn, nhắm tịt mắt mà tâng bốc.
Trưởng công chúa được nịnh đến nở hoa trong lòng, lập tức thưởng cho cha ta… hai mươi vòng chạy quanh sân.
"Đã thích thế thì rèn luyện thân thể cho tốt vào. Đêm nay… đừng có xin tha."
Mặt cha ta lập tức xị xuống.
Còn ta cũng như nguyện, được vào học đường.
Không phải kiểu nữ học chỉ dạy may vá, mà là cha ta đặc biệt mời danh sư dạy cho ta kinh, sử, tử, tập, sách luận, binh pháp.
Nhị thẩm và tổ mẫu ở Cảm Nghiệp tự, nghe nói vì chịu không nổi khổ cực, chưa qua nổi mùa đông đầu tiên đã bệnh mà mất.
Nghe tin ấy, ta đang luyện chữ ngoài sân.
Ngòi bút khựng lại, rơi xuống một vệt mực.
Nhưng ta không thay giấy, chỉ biến vết mực ấy thành hình một con chim ưng giang cánh bay cao.
Chuyện cũ năm xưa, cũng như vết mực ấy, khô rồi cũng phai nhạt.
Xuân qua thu tới.
Năm mười lăm tuổi, ta làm lễ cập kê.
Nhà đầy người tới cầu thân.
Có thiếu gia nhà hầu tước, có Trạng nguyên mới đỗ khoa này.
Cha ta lo bạc cả tóc, nhìn ai cũng thấy giống lợn muốn đến gặm bắp cải nhà mình.
Trưởng công chúa thì rất thản nhiên.
Bà lấy cây thương đỏ cắm trước cửa:
"Muốn cưới A Mãn à? Được thôi. Ai qua được mười chiêu dưới tay ta, ta gả A Mãn cho người đó."
Kết quả, cổng nhà ta lập tức vắng tanh.
Cha ta vui mừng, tối ăn liền hai bát cơm.
Tối hôm đó, ta ngồi trên mái nhà ngắm trăng.
Trưởng công chúa xách hai vò rượu, nhảy lên ngồi cạnh.
"Nghĩ gì thế?" Bà ném cho ta một vò rượu.
"Nghĩ… nếu có kiếp sau."
Ta uống một ngụm rượu, cay đến chảy nước mắt:
"Con vẫn muốn làm con của cha, làm con của người."
Trưởng công chúa bật cười.
Bà vòng tay qua vai ta, chỉ lên vầng trăng trên trời:
"Kiếp sau xa xôi quá. Kiếp này, ba người nhà mình cứ thế mà quấy đảo nhân gian, như vậy là đủ tốt rồi."
Dưới lầu, vang lên tiếng cha ta cuống quýt:
"Lý Trường Ca! Nàng lại dạy hư con gái uống rượu rồi! Mau xuống đây! Bát lê chưng đường ta vừa hầm xong, để nguội thì không ngon đâu!"
Ta và Trưởng công chúa nhìn nhau, cùng phá lên cười.
Ánh trăng như nước.
Rọi lên nhân gian khói lửa, tháng năm bình yên dài rộng.

