Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.144 từ1/14 chương

Trong phòng tân hôn yên lặng đến lạ thường.

Cha ta mặc bộ hỷ phục màu đỏ tươi không vừa người, tự co mình lại ở góc tường, tay nắm chặt một cây gậy lò sưởi, run rẩy chắn trước người ta.

"A Mãn đừng sợ, cha… cha ở đây."

Giọng cha ta run lên như cầy sấy.

Ta cũng sợ.

Ta từng nghe nhị thẩm nói, Trưởng công chúa ghét nhất là trẻ con, nếu dám khóc nháo thì sẽ bị cắt lưỡi cho chó ăn.

Ta vốn không biết nói, nên cũng không lo bị cắt lưỡi, chỉ sợ bà ấy sẽ đ.á.n.h cha ta.

Bên ngoài khách khứa đã sớm giải tán hết—thật ra cũng chẳng có mấy ai đến, chẳng ai dám uống rượu mừng của Trưởng công chúa, ngoài trừ nhà nhị thúc vì muốn tranh thủ mấy món thừa mà nấn ná không chịu về.

“Cót két” một tiếng.

Cửa phòng tân hôn bị đẩy ra.

Một luồng gió lạnh mang theo mùi rượu nồng nặc ùa vào.

Cha ta hoảng sợ, giơ cao cây gậy lò sưởi lên quá đầu, nhắm tịt mắt lại, lớn tiếng kêu:

"Công… công chúa điện hạ! Tất cả đều là lỗi của thần! Xin ngài đừng đ.á.n.h đứa nhỏ! Đứa nhỏ còn nhỏ, thịt dai, ăn không ngon đâu!"

Ta: “……”

Giây phút ấy, ta thật sự rất muốn mở miệng nói với cha: có khi nào, Trưởng công chúa không ăn thịt người không?

Tiếng bước chân dừng lại trước mặt cha con ta.

Ta len lén nhìn qua kẽ nách của cha.

Điều đầu tiên ta thấy là một đôi giày thêu loan phụng bằng lụa đỏ, trên mũi giày đính một viên trân châu Đông Hải to như quả nhãn, lấp lánh đến hoa cả mắt.

Ngước lên nữa, là vạt áo dài thêu chỉ vàng đỏ rực, đường kim mũi chỉ tinh xảo như dòng sông vàng chảy trên nền vải.

" Tạ Như Trác. "

Một giọng nữ hơi khàn vang lên, không rõ vui buồn, "Đặt cái gậy gãy nát kia xuống."

Cha ta không dám thả ra, ngược lại càng ôm chặt hơn:

"Thần… thần thề sống c.h.ế.c bảo vệ…"

"Ta không đ.á.n.h ngươi."

Giọng nói ấy lộ vẻ mất kiên nhẫn, "Nhưng ta đếm đến ba, ngươi còn không buông, ta sẽ bắt ngươi nuốt nó vào bụng."

"Một."

"Rầm!"

Cây gậy trong tay cha ta rơi xuống đất.

Ông ôm chặt lấy ta, quỳ “phịch” xuống, động tác thành thạo lưu loát, rõ ràng là bị nhà nhị thúc bắt nạt quen rồi nên luyện thành.

"Điện hạ tha mạng!"

Trên đầu vang lên một tiếng cười khẽ.

Ngay sau đó, một bàn tay vươn tới trước mặt ta.

Bàn tay ấy thon dài hữu lực, đầu ngón tay có vết chai mỏng, móng tay không nhuộm son, sạch sẽ khô ráo.

Ta muốn tránh, nhưng không dám.

Bàn tay ấy nắm lấy cằm ta, nâng khuôn mặt ta lên.

Ta buộc phải đối diện với một đôi mắt phượng vô cùng xinh đẹp.

Trưởng công chúa không hề có bộ dạng mặt xanh nanh vàng như ta tưởng tượng. Bà rất đẹp, là kiểu đẹp sắc sảo khiến người khác không dám nhìn thẳng. Chỉ là lúc này, bà nhíu mày, ánh mắt sắc bén như dao cứ lướt đi lướt lại trên gương mặt ta.

"Đây chính là đứa con gái câm của ngươi?"

Cha ta cuống quýt định tới ôm chân bà:

"Điện hạ! A Mãn tuy không biết nói, nhưng ăn ít, làm việc siêng năng, còn biết đấm chân cho ngài nữa! Xin ngài đừng đuổi nó đi!"

Trưởng công chúa không thèm để ý đến cha ta.

Bà buông cằm ta ra, tiện tay lấy từ tay áo ra một gói giấy dầu, ném vào lòng ta.

"Nóng đấy, ăn đi."

Đó là... một con gà quay?

Ta và cha đều sững sờ.

Trưởng công chúa thản nhiên bước tới cạnh giường cưới, một tay lật luôn khăn trùm đầu trên đầu mình xuống—thậm chí chẳng dùng đến cân lễ mà gạt.

Bà ngồi phắt lên giường, dáng vẻ hiên ngang, mắt phượng liếc ngang:

"Nhìn gì mà nhìn? Còn đợi bản cung đút cho các ngươi chắc?"

Cha ta lắp bắp:

"Cái, cái này chẳng phải là của ngài…"

"Bản cung ăn ngán mấy món trong yến tiệc ở cung rồi, tiện tay mang về thôi."

Trưởng công chúa tháo phượng quan trên đầu xuống, vứt lên bàn phát ra tiếng “cốp” nặng nề khiến ta giật mình thon thót,

"Tạ Như Trác, rót cho ta chén nước, bản cung khát muốn c.h.ế.c rồi."

Cha ta lật đật bò đi rót nước.

Ta ôm con gà quay còn nóng bỏng tay, bụng chẳng biết điều mà “ùng ục” một tiếng.

Ánh mắt Trưởng công chúa quét tới ngay lập tức.

Ta sợ hãi co cổ lại.

Bà nhíu mày, bất ngờ đứng dậy đi về phía ta.

Xong đời rồi.

Ta sắp bị cho chó ăn mất thôi.

Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Nhưng, cơn đau trong dự tính lại không xuất hiện.

Một bàn tay vụng về xé lấy chiếc đùi gà, trực tiếp nhét vào miệng ta.

"Ăn đi."

Bà trừng mắt:

"Gầy như khỉ, bế ra ngoài cũng chỉ làm mất mặt bản cung thôi."

Mùi thơm ngậy của đùi gà xộc thẳng vào mũi.

Ta không nhịn nổi nữa, há miệng cắn một miếng thật to.

Thật là ngon.

Có lẽ đây là chiếc đùi gà ngon nhất đời ta từng được ăn.

Cha ta bưng chén nước đứng ở bên cạnh, nhìn Trưởng công chúa – người mà trong truyền thuyết g.i.ế.c người không chớp mắt – lúc này đang cau mày, lộ vẻ chán ghét khi thấy ta ăn như hổ đói, nhưng khi thấy ta sắp nghẹn thì lại giật lấy chén nước trong tay cha, đưa đến sát miệng ta.

“Ăn chậm thôi! Gấp gáp thế, định đi đầu thai chắc?”

Đêm đó, cha ta nằm dưới đất, ta ngủ ở cuối giường, còn Trưởng công chúa ngủ đầu giường.

Nửa đêm ta mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện tấm chăn bông rách trên người đã biến mất, thay vào đó là một chiếc chăn gấm mềm mại như mây.

Còn vị “nữ Diêm La” ấy, đang vắt chân lên, dưới ánh trăng mài con dao găm sáng loáng.

Ta sợ tới mức không dám thở mạnh.

Bà hình như nhận ra ánh mắt của ta, đầu cũng chẳng buồn ngẩng, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng:

“Ngủ đi! Còn nhìn nữa, ta m.ó.c mắt ngươi ra ngâm rượu!”

Ta vội nhắm mắt lại.

Nhưng trong lòng lại cảm thấy lạ lùng, vị tân nương này, dường như cũng không đến nỗi quá tệ.

Home
Sau