Menu

📖 CHƯƠNG 2

~7 phút đọc1.328 từ2/14 chương

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, trong sân đã ầm ĩ cả lên.

"Ối giời ơi! Đã nắng lên cao rồi, tân nương còn chưa dậy dâng trà cho bà mẹ chồng? Đây mà là quy củ nhà hoàng tộc sao?"

Cái giọng the thé chua ngoa này, không cần nhìn cũng biết là nhị thẩm ta.

Cha ta vốn là trẻ mồ côi, được đưa về làm con thừa tự nhà đại bá.

Về sau đại bá qua đời, tổ mẫu thiên vị nhị thúc, đem hết gia sản giao cho nhị thúc, còn bắt nhà ta chen chúc trong căn phòng phía tây dột nát, lại còn phải nộp toàn bộ bổng lộc hàng tháng.

Bình thường cha đi lên triều, ta sẽ bị nhị thẩm sai đi giặt đồ cho cả nhà.

Giặt không sạch thì không cho ăn.

Cha thương ta, muốn dẫn ta dọn đi nơi khác, nhưng tổ mẫu thì khóc lóc ăn vạ, mắng cha bất hiếu, cuối cùng cha chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Ta dụi dụi mắt ngồi dậy, phát hiện trên giường đã không còn ai.

Trưởng công chúa không thấy đâu.

Cha cũng không thấy đâu.

Ta hoảng hốt mặc vội quần áo chạy ra ngoài.

Trong sân, tổ mẫu ngồi trên ghế thái sư, mặt mày hầm hầm. Nhị thẩm thì vừa ăn hạt dưa vừa vứt vỏ đầy đất. Nhị thúc đang quát mắng cha ta đang quỳ dưới đất.

"Đại ca, ta phải nói, tuy huynh cưới được công chúa, nhưng về tới nhà họ Tạ, cũng chỉ là con dâu thôi! Sao lại để trưởng bối phải đợi thế này?"

Cha ta quỳ trên đất, mồ hôi vã ra như tắm:

"Nhị đệ, điện hạ vẫn chưa dậy, tối qua ngủ muộn…"

"Ngủ muộn thì có thể không kính trà cha mẹ chồng à?" Nhị thẩm phì ra vỏ hạt dưa, "Ta thấy đây là không có giáo dưỡng! Đại ca huynh cũng nhu nhược quá, loại con dâu này không đ.á.n.h cho một trận thì sao lập quy củ được?"

Nói rồi, đôi mắt tam giác của nhị thẩm chợt trông thấy ta đang đứng ở cửa.

"Chà, con bé câm dậy rồi à? Còn không mau đi giặt chỗ quần áo này cho ta! Hôm nay có tân nương mới vào cửa, cả nhà phải mặc đồ sạch sẽ sáng sủa, giặt không xong thì trưa khỏi ăn cơm!"

Bà ta chỉ vào đống quần áo bẩn như núi trong góc tường.

Bên trong còn có cả đôi tất thối của nhị thúc.

Ta cắn môi, cúi đầu lặng lẽ bước lại.

Cha muốn ngăn:

"A Mãn còn nhỏ, nước lạnh lắm…"

"Nhỏ gì mà nhỏ? Nhà ta Phú Quý năm tuổi đã biết làm thơ rồi, nó là đứa con gái vô tích sự, làm tí việc thì sao?" Nhị thẩm bước tới, giơ tay định véo cánh tay ta.

Trước đây bà ta rất hay véo ta như vậy, chuyên chọn chỗ thịt mềm để véo, cha ta cũng chẳng phát hiện.

Ta co người lại, nhắm mắt chờ cơn đau buốt.

"Bốp!"

Một tiếng roi vang lên giòn tan, vang vọng cả sân lúc sáng sớm.

Tiếp theo là tiếng gào thảm thiết như bị chọc tiết lợn của nhị thẩm:

"Á—! Tay ta! Tay ta gãy rồi!"

Ta mở mắt.

Chỉ thấy một bóng áo đỏ dựa vào khung cửa.

Trưởng công chúa khoác một chiếc đại sam màu đen, tóc dài tùy ý búi cao, trong tay tùy tiện nghịch một chiếc roi dài màu đỏ sẫm.

Đầu roi vẫn còn nhỏ m.á.u.

Mu bàn tay của nhị thẩm đã xuất hiện một vết thương sâu đến tận xương.

Không gian im phăng phắc.

Đến cả tổ mẫu cũng sợ đến mức trượt khỏi ghế thái sư.

Trưởng công chúa ngáp một cái, lười nhác ngước mắt lên:

"Sáng sớm thế này, ở đâu lại có chó sủa loạn lên thế? Làm bản cung nhức hết cả đầu."

Nhị thúc sợ đến mặt mày tái mét, run rẩy chỉ vào Trưởng công chúa:

"Ngươi, ngươi dám động thủ! Còn có vương pháp không?"

"Vương pháp à?"

Trưởng công chúa như nghe được chuyện cười.

Bà ung dung bước xuống bậc thềm, đôi giày khảm trân châu Đông Hải giẫm lên vỏ hạt dưa kêu răng rắc.

Bà đi đến trước mặt nhị thúc, chiếc roi trong tay khẽ vỗ lên lòng bàn tay.

"Trước mặt bản cung mà dám nhắc đến vương pháp? Lúc bản cung chấp chưởng Hoàng thành ty, ngươi còn đang nghịch bùn ngoài đồng kia kìa."

Đột nhiên, ánh mắt bà trở nên sắc bén, một cước đá thẳng vào đầu gối nhị thúc.

“Rắc!” một tiếng.

Nhị thúc gào thảm, ngã quỵ xuống đất, vừa khéo quỳ cạnh cha ta.

“Thấy bản cung mà không quỳ, theo luật, phải chém.”

Giọng Trưởng công chúa lạnh lẽo như băng.

Tổ mẫu sợ đến phát điên, lao lên định ăn vạ:

“G.i.ế.c người rồi! Trưởng công chúa g.i.ế.c người rồi! Ta phải vào cung tố cáo! Ta phải để Hoàng đế phân xử công bằng!”

Trưởng công chúa chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Bà đi thẳng đến trước mặt ta.

Ta vẫn còn ôm chặt chậu gỗ đầy quần áo bẩn, sợ đến mức không dám động đậy.

Bà liếc chậu đồ một cái vẻ khó chịu, rồi thẳng chân đá đổ.

Nước bẩn văng đầy lên người nhị thẩm.

“Ai bảo ngươi phải giặt đấy?” Bà cúi xuống hỏi ta.

Ta không dám đáp, chỉ lén đưa tay chỉ về phía nhị thẩm đang lăn lộn trên đất.

Trưởng công chúa khẽ gật đầu.

“Đặng ma ma.”

“Lão nô có mặt.”

Một bà già mặt mũi dữ tợn, nhìn qua đã biết không dễ chọc, từ phía sau bước ra.

“Dạy cho ả đàn bà ngu dốt này biết thế nào là quy củ.”

“Vâng.”

Đặng ma ma tiến tới, túm nhị thẩm như xách gà con, tát liền mười cái nảy lửa.

Đ.á.n.h đến mức miệng nhị thẩm đầy m.á.u, răng gãy bay ra ngoài hai cái.

Tổ mẫu định nhào lên can, nhưng chỉ cần bị Trưởng công chúa liếc qua một cái bằng đôi mắt phượng lạnh băng ấy, lập tức đứng khựng lại như tượng gỗ.

“Lão thái thái, bản cung nể bà là bậc trưởng bối, không muốn khiến bà quá mất mặt.”

Trưởng công chúa thong thả chỉnh lại tay áo, “Nhưng Tạ phủ bây giờ đã là phủ của bản cung. Một cỏ một cây trong phủ, kể cả hai cha con vô tích sự này, đều là người của bản cung.”

Bà bước đến trước mặt cha ta, giơ một ngón tay chọc vào trán cha, khiến ông chao đảo.

“Ngươi cũng vô dụng thật. Người ta bảo quỳ thì quỳ à? Không biết nam nhi đầu gối dát vàng sao?”

Cha ta ngơ ngác nhìn bà, nước mắt rưng rưng:

“Điện… điện hạ…”

“Im đi, khóc xấu c.h.ế.c đi được.”

Trưởng công chúa quay người, bế bổng ta lên.

Ta cũng sững sờ.

Đã rất lâu, rất lâu rồi, ta chưa từng được ai bế như vậy. Trên người bà phảng phất mùi trầm hương lạnh lẽo, xen lẫn một chút hương xà phòng mới tắm rửa xong.

“Từ nay về sau, trong phủ này chỉ có bản cung mới được bắt nạt họ.”

Trưởng công chúa quét mắt nhìn khắp đám họ hàng trong sân, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy sát khí:

“Ai còn dám chìa móng vuốt, bản cung sẽ chặt nó đem cho chó ăn. Đã nghe rõ chưa?”

Nhị thúc và tổ mẫu vội vàng gật đầu, không dám thở mạnh.

Ta nép trên vai Trưởng công chúa, ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng sắc sảo của bà.

Chợt cảm thấy, hình như bà còn có tác dụng hơn cả Táo Quân.

HomeTrước
Sau