Menu

📖 CHƯƠNG 18

~7 phút đọc1.379 từ17/21 chương

Lời của Thư Kiều vừa dứt, chỉ thấy Khâu Nguyệt lập tức thu lại vẻ mặt đắc ý, thay vào đó là sự hoảng loạn thấy rõ. Không gian mờ ám, tình tứ mà ả cố công tạo dựng với Lục Văn Thanh bỗng chốc tan thành mây khói.

Khang Thư Kiều bỗng im bặt, "ồ" lên một tiếng đầy kinh ngạc rồi nhìn Quý Nam Hy trân trân. Trực giác mách bảo cô rằng chuyện này dường như không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Bên trong nhà hàng.

Bàn thức ăn đủ đầy hương sắc nhưng Lục Văn Thanh chẳng hề động đũa, anh chỉ nhấp một ngụm nước lọc nguội ngắt.

"Nói xong chưa?" Giọng Lục Văn Thanh lạnh lùng, mang theo cái rét buốt thấm vào tận xương tủy: "Cô chân tay lành lặn, sao lại không chịu tự lực cánh sinh?"

"Tôi chỉ nhắc cô một câu thôi, con đường giành được bằng thủ đoạn cực đoan sẽ chẳng bao giờ bền lâu đâu."

Khâu Nguyệt chẳng thể ngờ nổi, ả đã dày công dàn dựng màn "gặp nạn" ngay trước cổng đơn vị để Lục Văn Thanh vô tình cứu mình, lại còn tốn bao tâm sức mới mời được anh đi ăn một bữa gọi là "cảm ơn". Vậy mà dù ả có dùng lời lẽ khích bác thế nào, Lục Văn Thanh vẫn chẳng hề lung lay hay tin ả lấy một lời.

Ả đã mất đi chỗ dựa là Lục Tùng Chương, lần này ả nhất định phải bám lấy Lục Văn Thanh cho bằng được. Thấy anh định đứng dậy rời đi, Khâu Nguyệt vội vàng níu tay anh lại, giọng đầy vẻ sốt sắng:

"Quý Nam Hy căn bản không hề yêu anh, cô ta kết hôn với anh chỉ là để lợi dụng mà thôi. Sao anh có thể cam tâm tình nguyện đi sau đuôi cô ta như vậy chứ?"

"Em thì khác, anh muốn em làm gì cho anh cũng được."

Ả nói năng như thể trong lòng trong mắt chỉ có mình anh. Thế nhưng, đáy mắt Lục Văn Thanh chỉ có sự chán ghét không hề che giấu. Anh lạnh mặt rút tay ra: "Cô tốn bao tâm sức hẹn gặp tôi, chẳng lẽ không phải là để lợi dụng tôi sao?"

"Cô có biết cô và Quý Nam Hy khác nhau ở đâu không?" Lục Văn Thanh nhìn kẻ không thuốc chữa trước mặt mà hỏi.

Khâu Nguyệt nghiến răng hằn học: "Cô ta chẳng qua chỉ là đầu thai tốt hơn tôi thôi!"

Lục Văn Thanh bật cười lạnh lẽo: "Cô ấy dù không có gia thế đó thì vẫn sẽ là một bác sĩ xuất sắc, được người người kính trọng."

"Thể diện và tôn nghiêm là do mình tự giành lấy. Nếu không, dù cô có đầu thai tốt đến đâu, người ta cũng chỉ khinh miệt cô là hạng ăn bám vô phương cứu chữa mà thôi."

Mặt Khâu Nguyệt hết xanh lại trắng, trước mặt Lục Văn Thanh, mọi thủ đoạn và tâm tư xấu xa của ả đều bị phơi bày trần trụi. Ả tức giận đứng bật dậy bỏ đi, vừa ra đến cửa thì tông thẳng vào Quý Nam Hy đang đi tới. Ả lườm Nam Hy một cái cháy mặt rồi hậm hực chạy mất.

Quý Nam Hy đứng ở cửa đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi. Cô nhìn bóng lưng Lục Văn Thanh đang ngồi cô độc bên cửa sổ, bỗng thấy anh giống hệt như lần đầu tiên hai người gặp mặt, chỉ là lúc này, trông anh có chút thất lạc và cô quạnh.

Nam Hy không hề do dự, sải bước đi về phía anh.

"Mấy ngày nay tôi đến đơn vị tìm anh mấy lần đều không gặp."

Quý Nam Hy đi tới ngồi xuống đối diện Lục Văn Thanh, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện vừa rồi. Lục Văn Thanh sững người, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Quý Nam Hy mỉm cười, kéo Khang Thư Kiều cùng ngồi xuống: "Đây là đồng nghiệp của tôi, Khang Thư Kiều."

Cô đặt bàn tay mình lên mu bàn tay đang nổi gân xanh vì căng thẳng của anh, trịnh trọng giới thiệu với bạn mình: "Đây là chồng sắp cưới của tôi, Lục Văn Thanh."

Câu nói ấy như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, khiến đôi mắt vốn đang lặng như tờ của anh bỗng chốc gợn sóng lăn tăn.

Lục Văn Thanh khẽ gật đầu chào Thư Kiều, sau đó mới quay sang giải thích với Nam Hy: "Mấy ngày nay anh bận thực hiện nhiệm vụ thật, chiều nay mới vừa về tới nơi."

Nhớ lại màn gặp mặt với Khâu Nguyệt, nét mặt anh có chút căng cứng: "Vừa nãy anh gặp..."

Lời chưa dứt, một giọng nói sang sảng đã vang lên: "Ơ, bác sĩ Quý đấy à? Sao mọi người cũng đến đây ăn cơm thế?"

Triệu Minh từ trong nhà vệ sinh đi ra, hớn hở bước tới. Lục Văn Thanh liếc cậu ta một cái sắc lẹm, khiến cậu ta lập tức im bạt.

Lúc này Quý Nam Hy mới để ý trên bàn có tới ba bộ bát đũa. Hóa ra Lục Văn Thanh không hề đi gặp riêng Khâu Nguyệt. Đôi môi đang mím chặt của cô bỗng giãn ra đôi chút.

Lục Văn Thanh đứng dậy nói: "Nam Hy, chúng ta đổi quán khác ăn đi."

Mấy món này chủ yếu đều là do Triệu Minh ăn sạch rồi, nghĩ đến việc Nam Hy chắc vẫn chưa ăn tối, anh muốn đưa cô đi chỗ khác ngon hơn. Anh bước ra khỏi quán, đi trước dẫn đường.

Ba người Quý Nam Hy đi theo phía sau, Triệu Minh lén sáp lại gần, thì thầm: "Bác sĩ Quý, chị yên tâm, em canh chừng kỹ lắm, anh Văn Thanh nhà chị lúc nào cũng một lòng hướng về chị thôi!"

Quý Nam Hy mỉm cười: "Tôi biết, tôi luôn tin anh ấy."

Khang Thư Kiều đứng bên cạnh gãi đầu cười gượng, mặt hơi nóng lên vì xấu hổ khi nhớ lại những lời buộc tội lúc nãy. Cô vội lấy tay che mặt.

Nam Hy thấy dáng vẻ của bạn thì trêu chọc: "Thật ra cậu nói cũng đúng, tớ tuyệt đối không thể để vẻ đẹp trai của đàn ông làm mờ mắt được, vẫn cần phải kiểm tra thêm."

Vừa dứt lời, Lục Văn Thanh đã mở cửa xe, ngoái đầu lại hỏi: "Mọi người nói chuyện gì mà vui thế?"

Quý Nam Hy và Khang Thư Kiều đồng thanh đáp đầy chột dạ: "Không... không có gì đâu ạ!"

Lục Văn Thanh cười nhẹ, không để tâm nữa. Bốn người họ cùng tìm đến một tiệm ăn khác, Quý Nam Hy tâm trạng vui vẻ nên ăn khá ngon miệng. Chỉ có đĩa tôm hùm đất là ít ai động đến, cô vốn thích ăn tôm nhưng lại cực kỳ ngại bóc vỏ, thà không ăn còn hơn.

Đang định buông đũa, một bát thịt tôm đã bóc vỏ sạch sẽ bỗng được đặt trước mặt cô.

Nam Hy sững người: "Sao anh biết em thích ăn món này?"

Lục Văn Thanh bình thản rút mấy tờ giấy lau tay, cứ như đó là việc hiển nhiên nhất trên đời: "Thấy em cứ nhìn đĩa tôm mãi mà không động đũa, anh đoán là em thích."

Triệu Minh tròn mắt ngạc nhiên, chẳng thể ngờ vị đội trưởng vốn nổi danh sắt đá, lạnh lùng ở đơn vị lại có lúc đích thân đi bóc tôm cho phụ nữ. Cậu ta mặt dày đưa bát của mình ra: "Anh Văn Thanh, em cũng muốn..."

Lục Văn Thanh lạnh lùng liếc cậu ta một cái, phun ra đúng một chữ: "Cút!"

Khang Thư Kiều được một trận cười hả hê. Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng hòa hợp, ấm áp.

Sau bữa tối, Triệu Minh tự bắt xe về đơn vị, Lục Văn Thanh lái xe đưa Thư Kiều về nhà trước, cuối cùng mới đưa Nam Hy về khu đại viện.

HomeTrước
Sau