Menu

📖 CHƯƠNG 17

~7 phút đọc1.456 từ16/21 chương

Dòng người qua lại tấp nập, ai nấy đều vội vã che ô lướt qua, nhưng tuyệt nhiên không còn một tán ô nào che chắn cho anh nữa.

Nước mưa tràn vào đôi mắt khô khốc của Lục Tùng Chương làm nhòe đi tầm nhìn. Bóng lưng cao lớn, đĩnh đạc của người đàn ông đứng giữa màn mưa trông thật cô độc và rệu rã.

Chẳng biết từ bao giờ, anh đã lững thững bước về căn nhà cũ của mình và Quý Nam Hy.

Đã lâu lắm rồi anh không quay lại nơi này. Suốt thời gian qua, anh hết ở lại đơn vị lại dọn về nhà họ Lục.

Lục Tùng Chương khẽ ngẩng đầu, thẫn thờ nhìn lên khung cửa sổ tối đen trên tầng hai.

Đã từng có một thời, nơi ấy luôn thắp sáng một ngọn đèn dầu, in bóng dáng Quý Nam Hy đang miệt mài bên bàn làm việc. Cô luôn thức đợi anh đến tận khuya.

Thế nhưng giờ đây, vật đổi sao dời, Quý Nam Hy đã hoàn toàn rời bỏ anh rồi...

Làn nước mưa lạnh buốt trượt dài trên sống mũi cao thẳng, lướt qua bờ môi nhợt nhạt và thấm đẫm vạt áo anh. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, Lục Tùng Chương đứng lặng hồi lâu mới nhấc đôi chân nặng nề bước lên lầu.

Đẩy cửa ra, hơi thở trống vắng tràn vào cánh mũi. Đồng tử Lục Tùng Chương khẽ co rút, anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại, gần như khó thở.

Theo bản năng, anh nhìn về phía phòng ngủ, thầm huyễn hoặc rằng Quý Nam Hy sẽ nghe tiếng mở cửa mà bước ra, nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng và mỉm cười hỏi xem hôm nay huấn luyện có vất vả không, hay kể cho anh nghe những chuyện xảy ra ở bệnh viện quân y...

Nhưng một cơn gió lạnh lùa vào đã tàn nhẫn kéo anh về với thực tại.

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tủ, nơi đặt tấm ảnh chụp chung mà Nam Hy không mang đi. Trong ảnh là một Lục Tùng Chương năm mười bảy tuổi.

Tấm ảnh đó là do Quý Nam Hy nhất quyết kéo anh đi chụp ngay khi hai người mới xác định quan hệ.

Bất chợt, ký ức trong Lục Tùng Chương ùa về như thác đổ, đưa anh quay lại buổi chiều cuối thu mười năm trước.

Khi ấy, họ cùng khoác lên mình chiếc áo đại choàng xanh quân đội, cùng đi trên con đường mòn giữa hai nhà. Những tán lá ngân hạnh vàng rực rụng đầy mặt đất, đôi giày da dẫm lên phát ra tiếng "xào xạc" vui tai.

Ánh trăng xuyên qua những kẽ lá loang lổ in bóng hai người, kéo dài vệt hình nhân song hành đến vô tận.

Quý Nam Hy cố tình đi trước anh một bước, chỉ để so xem bóng của mình có cao hơn anh không. Anh chiều ý mà chậm lại bước chân, lặng nhìn Nam Hy dừng lại trước mặt mình. Ánh trăng phủ lên người cô như một lớp voan mỏng trắng ngần, thuần khiết không chút tì vết.

Tiếng gió thổi mang theo giọng nói nhỏ nhẹ của cô, anh nghe thấy cô hỏi: "Lục Tùng Chương, sau này anh sẽ cưới em chứ?"

Một làn gió nhẹ lướt qua, trái tim anh khi đó đập rộn ràng, anh nghe chính mình trả lời rằng: "Có."

Không những có, mà còn là nôn nóng khôn nguôi.

Thế nhưng, suốt mười năm sau đó, trước mỗi lời ướm hỏi của Quý Nam Hy, câu trả lời của anh luôn chỉ là "đợi thêm chút nữa".

Anh vốn định đợi nhiệm vụ lần này hoàn thành sẽ rước cô về dinh, nhưng Quý Nam Hy nhìn anh, nụ cười trên môi cô ngày càng thưa thớt, ánh sáng trong đôi mắt cũng dần lụi tắt.

Bàn tay Lục Tùng Chương siết chặt lấy khung ảnh, cả trái tim như bị đục khoét một lỗ hổng lớn, để mặc gió lạnh mặc sức lùa vào.

Anh và Quý Nam Hy bên nhau từ nhỏ đến lớn, anh quá hiểu cô. Hiểu đến mức anh quên mất rằng cô cũng cần cảm giác an toàn, quên mất rằng cô đã mòn mỏi chờ đợi anh quá lâu.

Anh lớn lên trong quân ngũ, từ khi nhập ngũ đến nay, dù khổ cực trên bãi tập hay bị thương ngoài chiến trường, Lục Tùng Chương chưa từng rơi một giọt nước mắt, cũng chưa từng biết đau lòng đến nhường này.

Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng chẳng hiểu sao chúng cứ ứ đọng nơi hốc mắt đỏ ngầu, không thể rơi xuống.

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong căn phòng bụi bặm.

Căn phòng không bật đèn tối đen như mực, Lục Tùng Chương ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, đầu tựa vào thành ghế, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Hồi lâu sau, anh đưa cánh tay che ngang mắt, những tiếng nấc nghẹn ngào trầm đục dần lấp đầy không gian trống rỗng.

Bệnh viện quân y.

Quý Nam Hy tất bật đi lại giữa các dãy hành lang, bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Cô định bụng ngày mai hễ có thời gian sẽ chủ động đến đơn vị tìm Lục Văn Thanh để giải thích rõ hiểu lầm hôm đó, đồng thời cũng muốn "có đi có lại" một chút. Suy cho cùng, bấy lâu nay luôn là anh âm thầm hy sinh, lo lắng và chăm sóc cho cô từng li từng tí.

Cô muốn nghiêm túc đối diện với tình cảm này, muốn cùng anh bắt đầu lại một cách chân thành nhất.

Thế nhưng người tính không bằng trời tính, liên tiếp hai ngày cô đều bị cuốn vào những ca phẫu thuật khẩn cấp. Đến khi giải quyết xong mọi việc và tới ngày nghỉ luân phiên thì đã là chuyện của hai ngày sau.

Khi Quý Nam Hy mang phần cơm trưa tự tay chuẩn bị đến đơn vị tìm Lục Văn Thanh, chiến sĩ gác cổng lại báo rằng anh đã đi công tác rồi.

Liên tục hai ngày đều như vậy.

Quý Nam Hy cũng không đoán được liệu Lục Văn Thanh đang cố ý tránh mặt cô, hay thực sự gặp phải nhiệm vụ hóc búa nào đó.

Chiều hôm ấy, cô tranh thủ tan làm sớm để đi chọn một món quà thật ý nghĩa, định bụng sẽ tìm Lục Văn Thanh thêm lần nữa. Khang Thư Kiều nhất quyết đòi đi cùng để "thẩm định" hộ cô, xem món nào mới thực sự có tâm.

Dạo quanh phố xá đến tám giờ tối vẫn chưa ưng ý món nào, Thư Kiều đề nghị đi ăn trước một bữa, Nam Hy liền gật đầu đồng ý.

Hai người chọn đại một quán ăn có không gian khá ổn gần đó. Thế nhưng còn chưa kịp bước vào cửa, Khang Thư Kiều đã chỉ tay về phía hai bóng người ngồi cạnh cửa sổ mà thốt lên kinh ngạc:

"Bác sĩ Quý, kia chẳng phải anh nhà chị sao? Sao anh ấy lại ở cùng Khâu Nguyệt thế kia?"

Quý Nam Hy nhìn theo hướng tay chỉ, quả nhiên thấy được Lục Văn Thanh đã lâu không gặp.

Anh mặc thường phục, tựa lưng vào thành ghế, khí chất xuất chúng đến mức dù chỉ ngồi lặng yên một chỗ cũng khiến cả quán ăn trở nên cao sang hơn hẳn. Mà đối diện anh, lại chính là Khâu Nguyệt – người vừa bị bệnh viện đuổi việc.

Lục Văn Thanh ngồi quay lưng về phía Quý Nam Hy, cô không nhìn thấy nét mặt anh lúc này, nhưng có thể thấy rõ ánh mắt Khâu Nguyệt nhìn anh đầy vẻ thẹn thùng, tình tứ.

Quý Nam Hy chết lặng tại chỗ.

Khang Thư Kiều bỗng thấy ngượng ngùng thay cho bạn, rồi lại tức giận bất bình: "Không thể nào... Có người yêu như bác sĩ Quý rồi mà sao còn dây dưa với Khâu Nguyệt được cơ chứ!"

"Đàn ông đúng là chẳng có ai tốt lành cả!"

"Lục Văn Thanh không phải hạng người như vậy." Ánh mắt Quý Nam Hy dán chặt vào bóng lưng người đàn ông, giọng nói đầy kiên định.

Thư Kiều chỉ sợ cô bị vẻ ngoài lừa phỉnh, hận không thể nắm vai cô mà lắc cho tỉnh: "Bác sĩ Quý ơi, chị đừng để cái vẻ đẹp mã ấy làm mờ mắt, đây là hạnh phúc cả đời đấy..."

HomeTrước
Sau