Menu

📖 CHƯƠNG 14

~7 phút đọc1.494 từ13/21 chương

Lục Tùng Chương nghẹn lời. Nghĩ đến ánh mắt tràn đầy thất vọng của Quý Nam Hy dành cho mình, cánh môi anh ta khẽ run rẩy, chẳng thể thốt ra được nửa từ.

Anh ta biết mở lời thế nào đây? Nói rằng Quý Nam Hy không phải đang giận dỗi, mà là thực sự không muốn ở bên anh ta nữa sao?

Lục Tùng Chương im lặng thật lâu mới khó khăn lên tiếng: "Ba, Nam Hy thực sự không định kết hôn với con nữa."

Cha Lục trầm mặc một lát, gương mặt không chút kinh ngạc, dường như đã đoán trước được kết cục này. Dù sao thì việc hủy bỏ hôn ước giữa hai nhà họ Quý – Lục cũng chính do ông gật đầu đồng ý. Ông nhìn vẻ mặt thất thần, hồn siêu phách lạc của con trai, hừ lạnh một tiếng: "Thế cũng tốt."

Lục Tùng Chương ngỡ ngàng ngẩng đầu.

Cha Lục gõ nhẹ hai ngón tay xuống mặt bàn, nhìn đứa con trai đang ngơ ngẩn của mình, vừa thấy đáng tiếc lại vừa thấy đáng giận: "Con nói thật cho ba biết, việc con cứ lần khần không muốn cưới Nam Hy, có phải là vì cô gái tên Khâu Nguyệt kia không?"

Đồng tử Lục Tùng Chương co rụt lại, chân mày nhíu chặt: "Làm sao có chuyện đó được ạ!"

"Thế thì việc con tốn bao công sức sắp xếp người ta vào bệnh viện quân y làm việc, lại còn thân thiết với cô ta như vậy là sao?"

Lục Tùng Chương siết chặt nắm tay, giọng nói giải thích có chút căng thẳng: "Cô ấy chỉ là đồng chí mà con từng cứu trong một lần làm nhiệm vụ vài năm trước, con không hề có tình cảm gì khác với cô ấy cả."

"Gia đình cô ấy gặp nạn, mấy năm nay cô ấy vẫn liên lạc với con, mong con giúp tìm một công việc ổn định để có thể tự lực cánh sinh, kiếm miếng cơm ăn thôi mà..."

Cha Lục lạnh lùng ngắt lời: "Cô ta tay chân lành lặn, việc gì mà không tự tìm được? Tại sao con cứ nhất thiết phải nhét cô ta vào bệnh viện quân y, lại còn đặt ngay dưới tay Nam Hy để con bé phải suy nghĩ?"

"Con... lúc đó con không nghĩ nhiều như vậy..." Đến lúc này Lục Tùng Chương mới nhận ra, mọi lời giải thích đều trở nên yếu ớt và nực cười đến nhường nào.

Cha Lục nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Ba đã bảo con bao nhiêu lần rồi, việc con cứ trì hoãn đám cưới chỉ làm Nam Hy đau lòng mà thôi!"

"Con thử nghĩ mà xem, có mấy người con gái cam tâm tình nguyện phí hoài mười năm thanh xuân vì con?"

"Con không muốn cưới con bé, nhưng ngoài kia có khối người muốn. Tình cảm tốt đẹp đi đến bước đường này, giờ con có hối hận cũng vô ích thôi!"

Từng lời nói của cha như nhát dao đâm thấu tim gan Lục Tùng Chương. Cũng chính vào khoảnh khắc này, anh ta chợt hiểu ra rằng, Quý Nam Hy không muốn ở bên mình nữa có lẽ không hoàn toàn chỉ vì chuyện anh ta chậm trễ kết hôn.

"Con hiểu rồi."

Trái tim vốn đang do dự của Lục Tùng Chương bỗng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh ta muốn cưới Quý Nam Hy, muốn được sống bên cô trọn đời!

Trưa ngày hôm sau.

Một chiếc xe Giải Phóng C-10 đỗ ngay trước cổng bệnh viện quân y. Lục Văn Thanh bước xuống xe, vì đang trong kỳ nghỉ nên anh không mặc quân phục mà chỉ diện một chiếc áo thun trắng dáng rộng, thấp thoáng lộ ra những đường cơ bắp rắn rỏi. Chiếc quần dài đen tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, trên cổ tay là chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả gia tài, trông anh lúc này chẳng khác nào một vị thiếu gia phong lưu quyền quý.

Anh xách theo phần cơm trưa vừa mua và một bó hoa bước vào bệnh viện, đi thẳng về phía văn phòng của Quý Nam Hy. Thế nhưng vừa tới cửa, anh đã nghe thấy giọng nói trầm thấp, khàn đặc của một người đàn ông vọng ra từ bên trong.

"Nam Hy, anh biết em và Lục Văn Thanh vẫn chưa đăng ký kết hôn, hai người vẫn chưa phải là vợ chồng chính thức."

"Chúng mình kết hôn đi, được không em?"

Là giọng của Lục Tùng Chương.

Bước chân Lục Văn Thanh khựng lại ngay lập tức, rồi anh nghe thấy giọng nói bình thản của Quý Nam Hy vang lên:

"Không được."

"Dù chưa chính thức đăng ký, nhưng tôi và Lục Văn Thanh đã là vợ chồng chưa cưới rồi."

Lục Văn Thanh tựa lưng vào bức tường trắng ngoài cửa, lặng lẽ lắng nghe, khóe môi vốn đang căng thẳng bỗng hơi nhếch lên một chút.

Giọng nói vốn luôn điềm tĩnh của Lục Tùng Chương giờ đây lại mang theo vẻ vội vã, khẩn thiết: "Chỉ cần hai người chưa kết hôn thì mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn!"

"Nam Hy, lần này anh sẽ không trì hoãn nữa đâu, hôn lễ của chúng mình có thể tổ chức đúng hạn mà."

Quý Nam Hy không đáp lời, nụ cười trên môi Lục Văn Thanh cũng dần nhạt đi.

Lục Tùng Chương tiếp tục truy hỏi: "Ngay từ đầu em chọn anh ta chẳng qua cũng chỉ là tìm đại một người để lấy cho xong thôi đúng không? Thực ra em chẳng hề yêu anh ta, có phải không?"

Bàn tay cầm bó hoa của Lục Văn Thanh siết chặt lại, rồi anh nghe thấy giọng nói khàn khàn của Quý Nam Hy truyền ra:

"Đúng."

Sống lưng Lục Văn Thanh cứng đờ, đôi môi mím chặt. Đột nhiên, anh chẳng còn đủ can đảm để nghe tiếp nữa. Anh biết có lẽ Quý Nam Hy không yêu mình, nhưng anh không bận tâm, chỉ cần được ở bên cô là đủ rồi.

Thế nhưng, không bận tâm không có nghĩa là anh đủ mạnh mẽ để nghe chính miệng cô thừa nhận rằng mình không yêu anh. Anh quay người rời đi, vì vậy đã bỏ lỡ câu nói tiếp theo của Quý Nam Hy.

Niềm vui sướng vừa nhen nhóm trong mắt Lục Tùng Chương còn chưa kịp lan tỏa thì đã nghe thấy Quý Nam Hy nói tiếp: "Nhưng anh cũng nói rồi đấy, đó là chuyện của 'lúc mới bắt đầu'."

Đồng tử Lục Tùng Chương co rụt lại.

Quý Nam Hy không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa, đang định bước ra ngoài thì vô tình thấy thấp thoáng một góc áo biến mất sau cánh cửa. Trong lòng cô bỗng dưng thắt lại một cái.

Cô chợt nhớ ra Lục Văn Thanh đã nói trưa nay sẽ mang cơm đến cho mình, lòng nóng như lửa đốt, cô vội vàng đuổi theo. Nhìn thấy bóng lưng Lục Văn Thanh đang rời đi, tim Quý Nam Hy hẫng mất một nhịp, cô theo bản năng đưa tay níu lấy vạt áo anh.

Thân hình Lục Văn Thanh khựng lại, anh quay đầu nhìn cô.

Quý Nam Hy nhìn phần cơm trưa và bó hoa trên tay anh, lòng dâng lên nỗi xót xa cay đắng. Cô mím môi: "Chẳng phải anh bảo mang cơm cho em sao? Đồ còn chưa đưa mà anh đã định đi rồi à?"

Cô không biết Lục Văn Thanh đã nghe được bao nhiêu, nhưng ít nhất vào giây phút này, cô không muốn nhìn anh quay lưng bỏ đi như thế.

Lục Văn Thanh dường như cũng không ngờ cô lại đuổi theo mình. Một lát sau, giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút của anh mới chậm rãi vang lên: "Vừa nãy thấy em có vẻ đang bận nên anh định nhờ đồng nghiệp đưa giúp cho em."

Anh khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt không giấu nổi vẻ thất vọng.

Quý Nam Hy ngẩng đầu hỏi anh: "Anh nghe thấy hết rồi sao?"

"Ừ." Giọng Lục Văn Thanh rất nhẹ.

Anh đưa phần cơm trưa và bó hoa đã cẩn thận chọn lựa cho Quý Nam Hy, nụ cười có chút gượng gạo: "Nhưng không sao đâu."

Dù Quý Nam Hy có yêu anh hay không, dù cuộc hôn nhân này đối với cô là sự bất đắc dĩ hay chỉ là một sự lựa chọn tạm bợ, anh vẫn sẽ có trách nhiệm với người vợ của mình.

Quý Nam Hy bỗng thấy anh lại trở về dáng vẻ giống như lần đầu hai người gặp mặt: lịch thiệp, khiêm tốn và đầy khoảng cách.

HomeTrước
Sau