Menu

📖 CHƯƠNG 15

~7 phút đọc1.371 từ14/21 chương

Dù Lục Văn Thanh đối xử với cô rất tốt, nhưng sự khách khí và bao dung đến mức cam chịu ấy lại khiến Quý Nam Hy cảm thấy anh thật xa vời.

Bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên gượng gạo đến lạ lùng.

Lục Văn Thanh cúi đầu nhìn đồng hồ, nụ cười trên môi vẫn thản nhiên như gió thoảng mây trôi: "Anh còn có việc phải đi trước, em nhớ ăn cơm tử tế, đừng làm việc quá sức."

Dứt lời, anh quay người bước đi.

Quý Nam Hy sững sờ, nhưng chính vào khoảnh khắc anh xoay người, cô chợt thoáng thấy vành mắt anh đỏ hoe.

Trái tim cô bỗng thắt lại đau đớn.

Quý Nam Hy lập tức nhận ra Văn Thanh đã hiểu lầm, nhưng khi cô vừa định đưa tay níu kéo thì anh đã sải bước ra khỏi bệnh viện.

Lặng người hồi lâu, cô thu tay lại, vừa quay lưng đã thấy Lục Tùng Chương đang đứng cách đó không xa.

Hắn nhìn bó hoa trên tay cô, lại nhìn rõ vẻ thẫn thờ trong mắt Nam Hy. Mọi lời định nói để níu kéo bỗng chốc nghẹn đắng nơi cổ họng, hắn chẳng thể thốt ra được nửa lời.

Quý Nam Hy nhìn thấy hắn, cố nén lại những cảm xúc hỗn độn, nghĩ đến bóng lưng rời đi của Lục Văn Thanh mà lòng dâng lên nỗi chua xót khôn nguôi.

"Anh cũng thấy rồi đấy, tôi đã có người trong lòng rồi. Thế nên giữa tôi và anh, tuyệt đối không còn khả năng nào đâu."

Từng câu từng chữ của cô khiến máu trong người Lục Tùng Chương như đông cứng lại, tay chân lạnh ngắt.

Chỉ cần nhìn thấy hắn, Quý Nam Hy lại nhớ đến kết cục tan cửa nát nhà mà hắn đã gây ra cho gia đình cô chỉ vì Khâu Nguyệt, giọng nói của cô cũng theo đó mà trở nên lạnh nhạt:

"Thay vì cứ quấy rầy tôi, anh nên dành thời gian đó mà nghĩ cách cho cô Khâu của anh đi, xem làm sao để cô ta được ở lại."

Lục Tùng Chương nhíu chặt mày: "Tôi với cô ấy không phải..."

"Xin lỗi Lục Trung đoàn trưởng, chiều nay tôi còn ca phẫu thuật, không rảnh tiếp chuyện anh."

Nam Hy chẳng muốn nghe những lời biện bạch vô nghĩa đó. Ngay cả khi hắn thật sự không có tư tình với Khâu Nguyệt, thì những tổn thương mà hắn gây ra cho cô vì ả ta là điều không bao giờ có thể xóa nhòa.

Giữa họ đã có quá nhiều ân oán và hiểu lầm, dù cuối cùng có gượng ép đến với nhau thì cũng chỉ là hai tâm hồn đầy vết sẹo. Một kết cục như vậy thì có ý nghĩa gì? Cô không bao giờ vì cái gọi là tình yêu mà vứt bỏ gia đình và sự nghiệp của mình.

Quý Nam Hy lạnh lùng lướt qua hắn, bước thẳng vào văn phòng.

Tiếng cửa đóng sầm lại.

Lục Tùng Chương đứng ngẩn ngơ ngoài cửa, dáng người cao lớn vốn hiên ngang nay lại toát lên vẻ cô độc và rệu rã đến thảm hại. Họ chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng trái tim đã cách xa vạn dặm.

Lặng người hồi lâu, Lục Tùng Chương mới chậm rãi siết chặt nắm tay, rồi quay người đi thẳng về phía văn phòng chủ nhiệm. Lần này hắn tới đúng là để tìm Khâu Nguyệt, hắn muốn hỏi cho ra lẽ mọi chuyện.

Vừa bước vào phòng, hắn đã thấy Viện trưởng và Chủ nhiệm đang đứng đó với vẻ mặt nghiêm trọng. Mấy cô y tá đứng bên cạnh không giấu nổi vẻ phẫn nộ, còn Khâu Nguyệt thì đứng nép một góc, gương mặt tái nhợt đầm đìa nước mắt.

Thấy Lục Tùng Chương xuất hiện, Khâu Nguyệt như vớ được cọc chèo, vội vàng lao tới nắm lấy tay hắn, giọng khóc lóc thảm thiết: "Tùng Chương, anh cứu em với! Chuyện đó thật sự không phải em làm mà..."

Nhìn Khâu Nguyệt nhào tới, trong mắt Lục Tùng Chương chỉ còn lại vẻ chán ghét. Gương mặt yếu đuối cùng những lời van nài kia chẳng còn mảy may gợi lên trong hắn chút thương hại nào nữa.

Hắn nhìn Viện trưởng và Chủ nhiệm, lạnh lùng rút tay mình ra khỏi tay ả: "Có chuyện gì vậy?"

Viện trưởng im lặng, nhìn Khâu Nguyệt với ánh mắt đầy giận dữ.

Chủ nhiệm lườm ả một cái, giọng cũng đầy lửa giận: "Chúng tôi đã điều tra và xác nhận rõ ràng, tờ y lệnh của bác sĩ Quý đúng là bị Khâu Nguyệt sửa đổi, suýt chút nữa đã gây ra tai nạn chết người."

Nói đoạn, ông cầm lấy mấy cái phong bì đỏ chót trên bàn: "Không chỉ vậy, chúng tôi còn phát hiện cô ta mượn danh bác sĩ Quý để lén lút nhận tiền lót tay của người nhà bệnh nhân. Đây là điều tối kỵ trong ngành y chúng tôi!"

"Cô làm vậy là muốn hủy hoại danh tiếng của bác sĩ Quý và cả bệnh viện quân y này sao?"

Khâu Nguyệt mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng cãi chày cãi cối: "Mấy cái phong bì đó là do Quý Nam Hy nhận! Chị ta sợ mang tiếng nên mới gửi chỗ em, muốn em gánh tội thay để chị ta giữ cái danh thanh liêm đấy thôi!"

Sắc mặt Lục Tùng Chương sa sầm hẳn xuống.

Khâu Nguyệt hoảng loạn, níu lấy tay hắn giải thích loạn xạ: "Em không có! Tùng Chương, anh phải tin em! Sao em có thể làm mấy chuyện thất đức đó được chứ?"

Nghe đến đây, mấy cô y tá đứng bên cạnh không nhịn được nữa, liền đứng ra chỉ thẳng mặt Khâu Nguyệt: "Tôi tận mắt thấy cô nhận phong bì của nhà bệnh nhân. Bác sĩ Quý làm việc ở đây ba năm, đến cả quà cáp nhỏ người ta biếu cảm ơn còn chẳng bao giờ lấy, nói gì đến chuyện nhận tiền hối lộ?"

Một y tá khác cũng tiếp lời: "Đúng thế, tôi cũng tận mắt thấy cô định nhân lúc bác sĩ Quý vào phòng mổ để lén nhét đống phong bì này vào ngăn kéo bàn làm việc của chị ấy!"

Khâu Nguyệt trợn mắt nhìn cô y tá kia, ánh mắt thoáng hiện vẻ độc địa. Ả không ngờ những kẻ ngày thường nhìn có vẻ hiền lành, bị ả khinh ra mặt vì cái mác "đi cửa sau" nay lại dám đồng loạt đứng lên đối đầu với ả.

Nhưng vì có Lục Tùng Chương ở đây, ả không rảnh để cãi vã với bọn họ mà chỉ cố bám lấy "cứu cánh" duy nhất này, ra vẻ vô tội: "Chắc là tôi và bác sĩ Quý có chút hiểu lầm thôi... Chị ấy là con em cán bộ cao cấp, còn tôi chỉ là dân đen thấp cổ bé họng, sao tôi dám đối đầu với chị ấy chứ? Tùng Chương, anh phải tin em..."

Viện trưởng nhìn Lục Tùng Chương, lên tiếng đầy ẩn ý: "Lục Trung đoàn trưởng, cô Khâu này là do cậu tiến cử, nhưng xảy ra hàng loạt chuyện thế này, chúng tôi bắt buộc phải đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho nhân viên và bệnh nhân."

"Bác sĩ Quý mấy ngày qua đã chịu quá nhiều oan ức, chúng ta không thể để cô ấy thất vọng về bệnh viện được, thế nên..."

Tim Khâu Nguyệt thót lại, mặt xám xịt như tro tàn. Ý của Viện trưởng là muốn đuổi việc ả sao? Cơ hội vào bệnh viện quân y này là do ả khó khăn lắm mới cầu xin được.

Ả nhìn Lục Tùng Chương đầy van nài, nhưng lần này, hắn không thèm liếc ả lấy một cái.

Chẳng đợi ả kịp phản ứng, giọng nói kiên quyết của Lục Tùng Chương đã vang lên: "Cứ theo quy định mà làm, tôi sẽ không can thiệp."

HomeTrước
Sau