📖 CHƯƠNG 11
Đó là câu trả lời của cô, cũng là câu trả lời của Lục Văn Thanh.
Quý Nam Hy lập tức hiểu thấu tâm ý không lời của anh. Cô là bác sĩ, anh là quân nhân, cả hai đều đang phụng sự nhân dân, chút đau đớn mệt mỏi này chẳng thấm tháp gì.
Quý Nam Hy kê đơn thuốc, ra lệnh cho anh phải nằm viện nghỉ ngơi đủ năm ngày, đợi đến khi vết thương lành hẳn, không còn nguy cơ bục chỉ hay rỉ máu mới cho phép xuất viện.
"Anh chỉ bị thương nhẹ thôi mà, chắc không cần nằm viện đâu nhỉ?"
"Vết thương ở bụng của anh là nghiêm trọng nhất đấy, suýt chút nữa là phải lên bàn mổ rồi, anh đừng có mà coi thường."
Quý Nam Hy liếc anh một cái, gương mặt hiện rõ bốn chữ "không được bàn bạc".
"Còn nữa, em sẽ đi kiểm tra phòng đúng giờ, anh đừng có mơ mà lén xuất viện sớm."
Lục Văn Thanh mấp máy môi, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
Quý Nam Hy sắp xếp cho anh một phòng bệnh trống. Anh hỏi thêm vài câu về tình hình của người đồng đội được cấp cứu hồi sáng rồi mới yên tâm, vừa chạm gối đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Quý Nam Hy biết, cơ thể anh đã kiệt sức đến giới hạn rồi.
Cô nhẹ nhàng đắp lại chăn cho anh, đợi hơi thở anh hoàn toàn ổn định mới lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.
Ngày hôm sau.
Quý Nam Hy đến phòng bệnh số 5 trước để kiểm tra tình hình người lính được cứu sống hôm qua. Cô xem qua các chỉ số cơ thể, cuối cùng cũng chắc chắn anh ta đã thoát khỏi vòng nguy hiểm.
Người túc trực bên giường bệnh đêm qua chính là anh lính đã tiết lộ tình hình của Lục Văn Thanh cho cô, cũng là thành viên của đội đột kích Tuyết Lang.
Trên tay anh ta vẫn còn quấn băng gạc, là người bị thương nhẹ nhất trong cả nhóm. Anh ta không ngớt lời cảm ơn Quý Nam Hy: "Bác sĩ Quý, lần này thật sự cảm ơn chị nhiều lắm."
"Không có gì đâu, đó là trách nhiệm của tôi mà."
Qua vài câu chuyện phiếm, Quý Nam Hy biết được anh lính này tên là Triệu Minh.
Cô cài chiếc bút vào túi áo blouse trắng, thuận miệng hỏi: "Nhiệm vụ các anh thực hiện lần nào cũng nguy hiểm thế này sao?"
Triệu Minh gật đầu: "Trên chiến trường, đội đột kích luôn là đơn vị tiên phong, chủ yếu dựa vào đánh úp. Nhưng nhờ sự chỉ huy của anh Văn Thanh thường xuyên đánh trúng tử huyệt của kẻ địch, giảm thiểu thương vong cho anh em xuống mức thấp nhất, nên tình trạng tồi tệ thế này hiếm khi xảy ra lắm."
Triệu Minh vừa nói vừa nhìn người đồng đội vẫn đang hôn mê trên giường bệnh, giọng pha chút tự trách lẫn bất lực.
"Lần này cũng nhờ anh Văn Thanh đỡ cho cậu ấy một đòn chí mạng, chúng tôi mới có thể đưa cậu ấy đến bệnh viện kịp lúc."
Lúc này Quý Nam Hy mới hiểu thêm về sự tình, cũng như về một Lục Văn Thanh mà cô chưa từng biết đến.
"Đúng rồi, vết thương của anh Văn Thanh không sao chứ chị? Trăm sự nhờ bác sĩ Quý để mắt tới anh ấy giúp chúng tôi với, chứ anh ấy chẳng bao giờ biết xót thân mình đâu."
Điểm này thì Quý Nam Hy đã lĩnh giáo rồi: "Cậu yên tâm, lần này tôi nhất định sẽ bắt anh ấy dưỡng thương thật tốt mới cho về."
Mãi đến năm ngày sau, Quý Nam Hy thay thuốc và kiểm tra thấy vết thương của Lục Văn Thanh đã tiến triển tốt mới đồng ý cho anh xuất viện.
Cô đang ngồi trong văn phòng dặn dò anh những điều cần lưu ý sau khi về, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng dáng cao ráo trong bộ quân phục chỉnh tề xuất hiện ở cửa. Là Lục Tùng Chương.
Bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại.
Lúc này Quý Nam Hy mới chú ý thấy sắc mặt Lục Tùng Chương vô cùng tiều tụy, gương mặt tái nhợt, trên tay còn xách một túi thuốc.
Cô khẽ nhíu mày, nhìn túi thuốc trên tay anh, dựa trên đạo đức nghề nghiệp vẫn hỏi một câu xã giao: "Lục Trung đoàn trưởng, anh bị làm sao vậy?"
Giọng cô xa cách, nhưng đôi chân mày đang nhíu chặt của Lục Tùng Chương vẫn giãn ra đôi chút. Anh định mở lời thì một y tá hớt hải chạy tới, giọng gấp gáp:
"Bác sĩ Quý, không xong rồi! Tình hình bệnh nhân ở phòng số 5 đột ngột chuyển biến xấu!"
Ngay khi lời vừa dứt, Quý Nam Hy và Lục Văn Thanh đồng thời đứng bật dậy. Bởi bệnh nhân phòng số 5 chính là người lính bị thương nặng của đội Tuyết Lang!
Quý Nam Hy lập tức quẳng bầu không khí căng thẳng trong phòng ra sau đầu, cô nhìn Lục Văn Thanh gật đầu ra hiệu cho anh yên tâm, rồi vội vàng chạy theo cô y tá.
Lục Tùng Chương mím chặt môi, dù rất muốn giữ cô lại nhưng cũng không thể ngăn cản cô đi cứu người.
Lục Văn Thanh không yên tâm, định bước theo ngay lập tức nhưng Lục Tùng Chương đã vươn tay chắn ngang cửa.
"Cô ấy đi cứu người, anh đi theo làm gì?"
Lục Tùng Chương đã nghe danh Lục Văn Thanh từ thời còn ở trường quân đội. Cả hai đều là con em cán bộ cấp cao, gia thế hiển hách, nhưng có được vị trí như ngày hôm nay đều dựa vào thực lực bản thân.
Trong toàn trường, chỉ có thành tích của Lục Văn Thanh là đủ sức đứng ngang hàng với anh. Sau khi tốt nghiệp, Lục Văn Thanh sang đội đặc chiến lục quân, còn anh ở đơn vị khác nên số lần chạm mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh không ngờ, Quý Nam Hy lại chọn ở bên người này.
Lục Văn Thanh liếc anh ta một cái, lạnh lùng nói: "Cô ấy đang cứu anh em của tôi."
"Lục Trung đoàn trưởng, anh nên lo cho cái thân mình trước đi thì hơn."
Lục Tùng Chương khựng lại, đôi mày nhíu chặt, cuối cùng cũng nghiêng người nhường đường. Dù anh không ưa gì Lục Văn Thanh, cũng có cả vạn lời muốn chất vấn, nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc.
Lục Văn Thanh không nói thêm lời nào, vội vàng rời khỏi văn phòng, lao về hướng Quý Nam Hy vừa đi.
Lục Tùng Chương cúi đầu nhìn túi thuốc trong tay. Mấy ngày nay anh gần như dùng những đợt huấn luyện điên cuồng để làm tê liệt bản thân, trong đầu lặp đi lặp lại những lời tuyệt tình của Quý Nam Hy, mãi đến khi đau dạ dày phát tác mới phải đến bệnh viện lấy thuốc, vậy mà đôi chân lại vô thức dẫn anh tới trước cửa văn phòng cô.
Lục Tùng Chương trầm tư một lát, rồi cũng bước theo.
Ngoài hành lang bệnh viện.
Y tá vừa đi vừa báo cáo tình hình cho Quý Nam Hy: "Bệnh nhân sáng nay tiêm xong hai chai dịch truyền, nửa tiếng sau bắt đầu có triệu chứng nôn mửa."
"Nhưng chúng em đã thực hiện đúng theo y lệnh bác sĩ kê, lúc đó chị đang trong ca phẫu thuật nên chúng em có hỏi qua bác sĩ trực, anh ấy nói không vấn đề gì nên chúng em mới tiếp tục dùng thuốc."
"Nhưng đến vừa nãy, bệnh nhân đột nhiên bị rối loạn nhịp tim, hiện đã được đưa vào phòng cấp cứu rồi ạ."

