📖 CHƯƠNG 12
Đôi mày Quý Nam Hy nhíu chặt, y lệnh cô kê không thể nào xảy ra sai sót, tại sao chuyện này lại xảy ra?
Trong lòng cô đầy rẫy nghi hoặc, nhưng tình thế cấp bách, cô chỉ đành tạm gác lại mọi thắc mắc để tập trung cứu chữa bệnh nhân.
Cũng may là phát hiện kịp thời, việc dừng thuốc ngay lập tức đã giúp tình trạng không tồi tệ thêm.
Mãi đến tận buổi chiều, đèn phòng mổ mới tắt.
Y tá đẩy bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch vào phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi. Quý Nam Hy bước ra khỏi phòng phẫu thuật, bàn tay tựa vào tường run rẩy không thôi. Hai ca đại phẫu liên tục trong một ngày đã rút cạn chút sức lực cuối cùng, khiến cô mệt đến mức rã rời.
Một bàn tay thon dài, mạnh mẽ vững vàng đỡ lấy cô: "Em không sao chứ?"
Giọng nói trầm ấm, đầy vẻ lo lắng của Lục Văn Thanh vang lên bên tai.
Quý Nam Hy khẽ lắc đầu, định thần lại rồi ngẩng lên nhìn. Lúc này cô mới chú ý thấy có không ít người đang đứng đợi ngoài phòng mổ. Lục Tùng Chương đứng cách đó không xa, phía sau là vài cô y tá, Khâu Nguyệt cũng có mặt trong số đó. Ánh mắt cô ta nhìn cô lộ rõ vẻ đắc ý và hả hê trước tai họa của người khác.
Chủ nhiệm bước đến trước mặt Quý Nam Hy, sắc mặt ngưng trọng: "Bác sĩ Quý, phía bệnh viện đã kiểm tra và xác định, liều lượng Dopamine cô kê vượt quá mức quy định nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng rối loạn nhịp tim của bệnh nhân!"
Chủ nhiệm thở dài, nhìn Quý Nam Hy với vẻ mặt vừa giận vừa trách, giọng nói cũng trở nên gay gắt hơn: "Bác sĩ Quý, một sự cố y khoa nghiêm trọng như thế này, sao có thể xảy ra với người như cô được?"
Quý Nam Hy sững sờ, cô nhìn vị chủ nhiệm bằng ánh mắt ngỡ ngàng.
Chủ nhiệm khựng lại một chút, dường như nhận ra giọng điệu mình hơi quá lời, ông nhìn cô rồi nói thêm: "Có lẽ dạo này cô quá mệt mỏi nên mới phạm phải sai lầm như vậy."
Lục Văn Thanh ngước mắt nhìn thẳng vị chủ nhiệm: "Cô ấy vừa kết thúc ca mổ, mệt đến mức đứng không vững, các ông muốn truy cứu trách nhiệm thì ít nhất cũng phải đợi cô ấy nghỉ ngơi xong đã chứ?"
Giọng anh tuy điềm đạm nhưng lại ẩn chứa sự phẫn nộ rõ rệt.
Vị chủ nhiệm nhìn Lục Văn Thanh, biết rõ cả bản thân anh lẫn gia thế phía sau đều là những người mình không thể đắc tội, nhất thời cảm thấy như bị nướng trên lửa.
Quý Nam Hy khẽ kéo tay áo Lục Văn Thanh, lắc đầu ra hiệu anh đừng làm khó người khác, chủ nhiệm cũng chỉ làm đúng quy định mà thôi.
Khâu Nguyệt đứng phía sau bỗng cất lời: "Chủ nhiệm cũng chỉ công tư phân minh thôi mà, Lục đội trưởng việc gì phải nổi giận như thế?"
Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng, ra vẻ đang nói giúp cho chủ nhiệm nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Lục Văn Thanh: "Hay là vì cô ấy là bác sĩ Quý, là con em cán bộ cao cấp, nên dù có phạm sai lầm cũng được miễn tội?"
Lời nói của cô ta đầy vẻ chính nghĩa, khiến những người xung quanh bắt đầu đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía Quý Nam Hy.
Lục Tùng Chương khoanh tay đứng một bên im lặng quan sát, lần này anh không lên tiếng nhưng ánh mắt nhìn Khâu Nguyệt lại thâm trầm, như đang suy tính điều gì.
Lục Văn Thanh nhìn Khâu Nguyệt, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Cô dựa vào đâu mà dám khẳng định chắc nịch là do bác sĩ Quý gây ra?"
Khâu Nguyệt phớt lờ ánh nhìn lạnh thấu xương của Lục Văn Thanh, ngược lại còn tỏ ra mừng rỡ vì được anh chú ý: "Dĩ nhiên rồi ạ, y tá chúng tôi đâu có quyền tự ý kê đơn, tất cả đều phải làm theo y lệnh của bác sĩ Quý mà."
Vị chủ nhiệm như tìm được cái cớ, gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, cũng may là y tá Khâu kịp thời phát hiện điểm bất thường và báo cáo lên tôi, nếu không thì đã xảy ra chuyện lớn rồi!"
"Bác sĩ Quý, sau này dù có bận rộn hay mệt mỏi đến đâu, khi kê đơn cô cũng phải chú ý hơn, đây là chuyện liên quan đến tính mạng con người đấy."
Nghe đến đây, Quý Nam Hy mới vỡ lẽ mọi chuyện. Cô ngẩng lên nhìn vị chủ nhiệm, giọng nói đanh thép đầy khẳng định: "Không thể nào, tôi hoàn toàn kê đơn đúng liều lượng chuẩn dựa trên tình trạng thương tích."
Chủ nhiệm hơi ngẩn người.
Khâu Nguyệt lại bồi thêm: "Bác sĩ Quý nói vậy là ý gì, chẳng lẽ chủ nhiệm lại vu oan cho chị sao?"
Quý Nam Hy phớt lờ lời khiêu khích của cô ta, bình tĩnh hỏi: "Tờ y lệnh tôi kê đâu rồi?"
Vị chủ nhiệm rút từ túi áo blouse ra một tờ đơn thuốc hơi nhăn nhúm đưa cho Quý Nam Hy: "Bệnh viện đã đối chiếu và xác nhận rồi, đúng là chữ ký của cô, nếu không tôi cũng chẳng vô duyên vô cớ đi trách cô làm gì."
Quý Nam Hy nhìn tờ y lệnh trong tay, sắc mặt dần trở nên trắng bệch. Nội dung trên đó đúng là nét chữ của cô, nhưng liều lượng thì hoàn toàn sai lệch! Bàn tay cầm tờ giấy của cô khẽ run lên.
Khâu Nguyệt lướt qua một tia đắc ý trong mắt. Trong khi đó, Lục Tùng Chương vẫn chỉ nhíu mày nhìn Quý Nam Hy mà không nói lời nào. Anh vốn dĩ là người chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe.
Quý Nam Hy chậm rãi quét mắt nhìn mọi người, những ánh mắt hoài nghi, những cái nhìn khinh miệt... Cảnh tượng này giống hệt như những gì diễn ra trong cuốn tiểu thuyết kia. Theo đúng cốt truyện, người lính đó sẽ tử vong do cấp cứu không thành công, cô sẽ bị kỷ luật, rơi vào dằn vặt khôn nguôi và không bao giờ cầm dao mổ được nữa.
Lúc này, dù cô có nói gì cũng chẳng ai tin. Ngay cả Lục Tùng Chương – người cùng cô lớn lên từ nhỏ – cũng chọn đứng về phía Khâu Nguyệt. Dù cô đã dốc sức cứu sống người bệnh, nhưng có vẻ vòng xoáy số phận vẫn không buông tha cô.
Quý Nam Hy chẳng thể nở nổi một nụ cười khổ, nỗi bất lực bủa vây khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm ổn, quen thuộc vang lên, từng chữ từng chữ vô cùng đanh thép: "Tôi tin đồng chí Quý Nam Hy, cô ấy tuyệt đối không bao giờ phạm phải sai lầm như thế này."
Lời Lục Văn Thanh vừa dứt, những tiếng xì xào xung quanh Quý Nam Hy bỗng chốc im bặt.
"Muốn ra tay với một bệnh nhân trọng thương đang hôn mê rồi đổ tội cho người khác thì quá đơn giản. Nếu nói về diện nghi vấn, thì tất cả nhân viên y tế từng ra vào phòng bệnh số 5 đều có khả năng."
Quý Nam Hy bàng hoàng ngẩng đầu, nhìn góc nghiêng cương nghị của Lục Văn Thanh mà sống mũi cay xè. Giọng nói của anh không lớn, nhưng giống như một tia sáng xé tan màn mây mù đang bủa vây lấy cô.
Bàn tay ấm áp, thô ráp bởi những vết chai khẽ nắm chặt lấy tay cô. Trái tim vốn đã đóng băng của Quý Nam Hy bỗng chốc tan chảy bởi hơi ấm ấy, cô như được tiếp thêm sức mạnh để dựng lên một bức tường thành kiên cố, ngăn cách mọi bão giông bên ngoài.
Chỉ đến khi cảm nhận được Quý Nam Hy đã bình tĩnh lại, Lục Văn Thanh mới nhẹ nhàng buông tay cô ra.

