📖 EM LÀ NGÔI SAO MAY MẮN CỦA TÔI - CHƯƠNG 6 - HẾT
11
Cho đến khi bị Trần Tầm Tinh kéo vào hành lang không người.
Tôi vẫn ngơ ngác nhìn bàn tay vừa bị mẹ hất ra.
“Đừng nhìn nữa.”
Trần Tầm Tinh nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, vỗ vỗ lưng tôi: “Không sao đâu.”
“Còn có tôi ở đây mà.”
“Cậu thật sự đã rất giỏi rồi, không cần phải lấy lòng họ.”
“Còn nữa, tôi hy vọng……………… cậu học là vì chính mình, không phải vì bất cứ ai khác.”
12
Từ đó về sau.
Tôi thề sẽ trở thành một cỗ máy học tập vô tình.
Nhưng rất nhanh đã bị bài vật lý phá vỡ.
“Sao khó vậy chứ………………”
Tôi bất lực nằm úp trên bàn, nhìn tuyết rơi dày ngoài cửa sổ.
Bỗng có người nhẹ nhàng vỗ đầu tôi.
“Ngồi dậy đi, tôi dạy cậu.”
“Vâng thầy Trần.”
Không biết từ lúc nào.
Thành tích của tôi đã từ hạng bét toàn lớp, tiến lên top 5 của lớp, top 30 toàn khối.
Khi chủ nhiệm gọi tên tôi lên nhận bảng điểm, vẻ mặt đầy không thể tin nổi.
Lúc về nhà, mẹ cũng hiếm khi hỏi tôi một câu: “Lần này thi cuối kỳ con đứng thứ năm toàn lớp à?”
Tôi “vâng” một tiếng.
“Có muốn cả nhà cùng đi ăn mừng không?”
Bước chân tôi khựng lại.
Bỗng nhiên mỉm cười.
“Không cần đâu.”
Bởi vì, tôi không còn quan tâm nữa.
Tôi đã có những người và những việc quan trọng hơn.
Bởi vì đáng giá, nên mới quan tâm.
13
“Đường Thu Thu, bên ngoài có người tìm cậu.”
Khi ngẩng đầu lên khỏi sách, tôi còn cảm thấy thế giới bên ngoài có chút mơ hồ.
Tôi dụi dụi mắt, bước ra khỏi lớp.
Lại thấy một thiếu niên cao ráo, mỉm cười đứng trước mặt tôi.
“Đường Thu Thu, tôi tên là Giang Yến.”
“Cậu có muốn làm bạn gái tôi không?”
Tôi sững người.
Những dòng bình luận đã biến mất từ lâu cũng lại ùa đến.
【Phản diện mau tới đi! Vợ cậu sắp bị cướp rồi!】
【Haiz, nữ học bá xinh đẹp ai mà không thích, nam chính đã để ý từ lâu, giờ cuối cùng cũng tới tỏ tình rồi.】
【Nhưng nữ phụ có đồng ý không? Đồng ý là coi như công lược thành công rồi, dù hình như cô ấy cũng chẳng làm gì, chỉ hít thở trước mặt nam chính một cái mà hồn nam chính đã bị câu mất rồi.】
【Nhưng tiếc thật, phản diện chẳng phải đang làm áo cưới cho người khác sao? Người vợ mình vất vả nuôi dưỡng, cuối cùng lại phải chắp tay nhường cho người khác? Rõ ràng nam chính chẳng làm gì cả.】
【Haiz, phản diện đáng thương, cả đời chỉ có thể mang cái danh này mà xui xẻo mãi thôi, hạng nhất không tranh nổi, nữ phụ cũng không giữ được, mãi mãi chỉ là làm nền cho nam chính, cố gắng nữa thì có ích gì?】
Lúc này tôi mới nhớ ra.
Lời đánh cược với hệ thống khi ban đầu.
Nhưng lại chỉ thấy như một giấc mơ xa xôi, dần dần rời xa, cũng dần dần tỉnh táo.
Là cái gì nhỉ.
Thứ mà lúc đầu tôi rất muốn có.
Một triệu tệ đưa cho bố mẹ.
Và chiếc tủ lạnh hai cánh màu hồng để trữ bánh bao, kem và sữa chua.
Nhưng.
Dường như bây giờ tôi không cần nữa rồi.
Bởi vì.
Tôi không cần phải cố gắng lấy lòng bất cứ ai nữa.
Bởi vì, có người đã nói với tôi.
Phải vì chính mình.
Tôi cũng hy vọng người đó.
Có thể dựa vào chính nỗ lực của mình.
Luôn luôn may mắn.
Không làm nền cho bất kỳ ai.
14
Ở phía không xa, có người thở hổn hển chạy tới.
Vì vậy, giữa những tiếng bước chân rõ ràng mà hỗn loạn ấy.
Tôi mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi đã có người mình thích rồi.”
Giây tiếp theo.
Bàn tay bị người chạy tới nắm chặt lấy.
(Hết)

