📖 EM LÀ NGÔI SAO MAY MẮN CỦA TÔI - CHƯƠNG 5
“Trần Tầm Tinh.”
Tôi kéo nhẹ tay áo cậu ấy.
Trần Tầm Tinh dừng bút, nâng đôi mắt đen không chút gợn sóng lên: “Sao vậy?”
“Người ta mắng cậu kìa!”
“À, không sao, quen rồi.”
Tôi cạn lời.
Phản diện rốt cuộc sống kiểu gì vậy?
Sao lại nhẫn nhịn đáng thương thế này?
Bị mắng mà cũng không dám cãi lại?
Tức quá tôi đập bàn một cái: “Ê cái người kia!”
Tên kia dừng lại.
Hình như lúc này mới chú ý đến tôi, liền đánh giá một lượt: “Ủa, cậu không phải lớp bọn tôi à, sao lại ngồi chung với ‘vạn năm lão tam’ Trần Tầm Tinh?”
Tôi trừng mắt: “Miệng cậu là thùng rác à? Sao phun rác giỏi thế.”
Nam sinh lập tức nổi giận: “Cậu nói cái gì đấy?”
Tôi lùi lại một bước, ghét bỏ bịt mũi: “Ôi tránh xa tôi ra, ghét nhất mấy người suốt ngày chơi bóng rổ như các cậu, người toàn mùi khó chịu, lên lớp chắc chẳng ai muốn ngồi cạnh nhỉ? Đáng thương thật.”
Nói xong tôi ngồi phịch xuống bên cạnh Trần Tầm Tinh, đầu còn cọ nhẹ lên vai cậu ấy: “Ôi nhìn người ta học hành kìa, người thơm thật đấy, đây là mùi mực sách, mấy người bụng rỗng như các cậu không bao giờ có đâu.”
Cậu bạn kia lập tức mất tự tin, cúi đầu ngửi áo mình: “Sao có thể hôi được, người tôi thơm lắm, là mũi cậu có vấn đề thôi……………… ọe ọe………………”
Cậu ta nôn khan mấy tiếng, mặt xanh mét, ném bóng rổ xuống rồi chạy ra ngoài: “Các người đợi đấy, để tôi về tắm xong rồi quay lại xử các người………………”
Tôi lập tức đứng dậy, giơ ngón giữa về phía cậu ta: “Đồ rác rưởi!”
Ngồi xuống, tôi kéo tay áo Trần Tầm Tinh: “Thế nào, lợi hại chưa, ủa sao câu cậu đang chép nãy giờ vẫn chưa xong vậy?”
Bình luận lướt qua:
【Lúc nãy cô dựa sát vào cậu ấy, đầu cậu ấy đã treo máy rồi, sao còn viết tiếp được.】
【Trong đầu phản diện bây giờ chỉ có một câu: vợ khen mình, vợ khen mình, vợ khen mình thơm kìa! Phải xăm lên tay mới được!】
Mặt tôi đỏ lên, khẽ ho một tiếng: “Xin lỗi, lúc nãy tôi kích động quá, làm phiền cậu rồi.”
Trần Tầm Tinh lắc đầu: “Không sao.”
Nhưng lại lặng lẽ chạm nhẹ vào chỗ vừa bị tôi cọ qua.
09
Ngữ văn với tiếng Anh còn có thể học thuộc.
Toán với vật lý thì thật sự bó tay.
Trần Tầm Tinh gần như từng câu từng câu, không biết mệt mà giảng cho tôi.
Cho đến khi tôi hiểu, có thể tự mình làm được mới thôi.
Tiết tự học buổi tối, có lúc cậu ấy sẽ lặng lẽ sang lớp tôi, kéo một cái ghế ngồi bên cạnh.
Khi thật sự không viết nổi nữa, tôi sẽ quay đầu nhìn Trần Tầm Tinh.
Không biết vì sao.
Nhìn dáng vẻ cậu ấy khẽ cụp mi, thần sắc chuyên chú, trong lòng tôi cũng như tràn đầy sức mạnh muốn vươn lên.
Là phản diện thì đã sao chứ?
Tương lai của cậu ấy, vận mệnh của cậu ấy, luôn nằm trong tay chính mình.
Đang nhìn đến xuất thần.
Bàn bị ai đó gõ gõ.
“Thu Thu.”
Là Trương Nguyệt, người thường xuyên đến mượn tiền tôi.
Cô ta có chút lúng túng: “Cái đó, cậu có thể cho tớ mượn thêm một trăm tệ không, mẹ tớ nói tháng sau mới đưa, đến lúc đó tớ trả cậu…………………”
Tôi lấy ví ra: “Đợi tớ xem còn không đã……”
Tay lại bỗng bị người ta chặn lại.
Là Trần Tầm Tinh.
Cậu ấy ngẩng mắt, ánh nhìn lạnh lùng nhìn về phía Trương Nguyệt: “Trước đây cậu mượn có từng trả chưa?”
Trương Nguyệt bị hỏi đến mặt đỏ bừng, ấp úng: “Cái đó, là cô ấy………………”
“Cô ấy không đòi thì không trả sao?”
“Bắt nạt cô ấy mềm lòng à?”
Giọng điệu càng lúc càng lạnh.
Ép Trương Nguyệt che mặt chạy đi.
“Ê Trương Nguyệt.”
Tôi đưa tay nhưng không kịp giữ lại.
Quay đầu trừng Trần Tầm Tinh: “Cậu làm gì mà nói chuyện với cô ấy kiểu đó? Đó là bạn tôi!”
Trần Tầm Tinh mặt không cảm xúc cúi đầu làm bài: “Bạn mượn tiền không trả? Cậu dùng tiền để duy trì tình bạn? Như vậy không lâu dài, còn giả dối.”
Vấn đề mà bấy lâu nay tôi cố né tránh, che giấu, đột nhiên bị cậu ấy vạch ra.
Chỉ cảm thấy vừa nhục nhã vừa tủi thân.
“Liên quan gì đến cậu? Tôi chỉ muốn có bạn thôi.”
Cảm giác chua xót dâng lên tận khóe mắt.
Giọng nói cũng không còn giữ được bình tĩnh.
Trần Tầm Tinh dường như nhận ra.
Quay đầu, nhặt cây bút rơi trên bàn, nhét lại vào tay tôi.
Giọng kiên định, không cho phép phản bác: “Tôi có thể làm bạn của cậu.”
“Cậu có tôi là đủ rồi.”
Trong lòng như bị ai đó khẽ gãi một cái.
Ngứa ngáy.
Cũng không còn nổi giận được nữa.
Tôi cúi đầu nhìn cây bút trong tay, rồi nhìn lại trên mặt bàn, những bước giải bài mà cậu ấy dùng bút đỏ từng chút một sửa cho tôi.
Bỗng như hiểu ra điều gì.
À.
Hóa ra đây mới là bạn bè.
Không phải một chiều đòi hỏi.
Mà là cho đi, thấu hiểu và không cần báo đáp.
Trước đây tôi rốt cuộc đã làm những chuyện ngu ngốc gì vậy?
“Cảm ơn.”
Tôi nhỏ giọng nói một câu.
Cũng không dám nhìn về phía cậu ấy.
Cúi đầu tiếp tục làm bài.
Không hề nhận ra người bên cạnh khẽ cong lên khóe môi.
10
Dưới sự kèm cặp của Trần Tầm Tinh.
Kỳ thi tháng lần thứ hai tôi tiến bộ gần 50 điểm so với lần trước, thậm chí còn lọt vào top hai trăm toàn khối.
Dù trong lớp vẫn gần như đội sổ.
Nhưng với tôi đã là kỳ tích rồi.
Lần này cuối cùng tôi cũng được như nguyện, mời Trần Tầm Tinh ăn cơm gà kho.
Thậm chí còn cung kính đưa đũa cho cậu ấy: “Thầy Trần, mời ăn.”
Hai người chúng tôi ngẩng đầu nhìn nhau, không nhịn được bật cười.
Tôi cũng dần bắt đầu chỉ chú ý đến bản thân mình.
Không còn quan tâm đến những mối quan hệ chỉ dựa vào tiền bạc và những bữa ăn.
Sau kỳ thi tháng là buổi họp phụ huynh.
Tôi không nhịn được mà bắt đầu mong chờ.
Khi nhìn thấy điểm số và thứ hạng tiến bộ của tôi, mẹ có khen tôi không?
Bố có vỗ vai tôi nói tôi vất vả rồi không?
Hay giống như với em trai, hôn thật mạnh lên má tôi rồi nói “con giỏi lắm, bố mẹ yêu con”.
Tôi đã không chờ nổi nữa rồi.
Vừa hay cũng muốn giới thiệu Trần Tầm Tinh cho bố mẹ biết.
Chiều hôm đó.
Trong lúc chờ đợi đầy căng thẳng.
Trần Tầm Tinh đeo túi chéo đứng bên cạnh tôi: “Tay sao run vậy?”
“Vì kích động đó, cậu không hiểu đâu.”
Thấy trong lớp đã có phụ huynh đứng dậy đi ra.
Tôi vội tiến lại gần Trần Tầm Tinh: “Mau giúp tôi xem tóc có gọn gàng không, trên mặt có chỗ nào bẩn không, lát nữa mẹ tôi ra chắc chắn sẽ hôn tôi.”
Trần Tầm Tinh theo phản xạ lùi lại một bước, chỉ liếc qua loa một cái rồi quay đầu đi, có chút không tự nhiên nói: “Ừ, đẹp lắm.”
“Đẹp cái gì, bảo cậu xem có chỗ nào………………”
Chưa nói xong.
Đã thấy mẹ đi ra cùng các phụ huynh.
Tôi vui vẻ chạy tới: “Mẹ, mẹ……………….”
Nhưng lại bị bà đẩy ra: “Mẹ phải đi đón em con rồi, nó còn đang đợi mẹ, lát nữa con tự đi xe buýt về nhé.”
Nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng lại.
Tôi kéo tay bà: “Mẹ, mẹ thấy điểm của con chưa? Con tiến bộ năm mươi…………”
Mẹ cắt lời tôi: “Thấy rồi, chẳng phải vẫn như trước, đứng cuối sao? Thôi thôi mẹ không yêu cầu gì ở con, con mỗi ngày vui vẻ là được rồi, mẹ đi đây.”
Nói xong vội vàng rời đi.
Tôi đứng sững tại chỗ.
Bàn tay bị hất ra vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Chỉ cảm thấy như bị ai dội một chậu nước lạnh, lạnh từ đầu đến chân.
“Mẹ, con……………… rõ ràng đã tiến bộ rất nhiều mà.”

