Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.204 từ6/6 chương

Tôi gào khóc nức nở, suy sụp đến cùng cực: "Mẹ! Mẹ ơi! Đừng mà..."

"Đừng khóc..." Giọng mẹ cứ thế lịm dần đi, "Con phải tìm cách sống sót, bảo vệ tốt chính mình."

Tôi sực nhớ lại khoảnh khắc kẻ đội lốt "mẹ" chạm vào mình ở bệnh viện, những ngón tay của bà ta nóng rẫy một cách bất thường.

"Lộ Lộ, mẹ thấy... a... ôi... con mau chạy đi... ông ta... mẹ... mau lên... bọn chúng đến rồi... mẹ thấy... nóng quá..."

Ánh mắt mẹ chìm nghỉm vào đống thịt bùng nhùng, khuôn miệng cũng dần biến mất.

Tôi ôm chặt đống bầy nhầy ấy gào khóc thảm thiết, rồi lết tấm thân tàn tạ, nhếch nhác trốn khỏi hiện trường.

Tôi rút điện thoại ra, gọi cho gã "bố".

Tâm trí rối bời, vô số luồng thông tin cứ thế nhồi nhét, chèn ép khiến đầu óc tôi tưởng chừng sắp nổ tung.

Hóa ra, chỉ thiếu đúng một ngày nữa thôi là tôi đã có thể đưa đứa em gái thật sự của mình đi trốn.

Hôm đó, tôi chỉ rời mắt khỏi con bé vài tiếng đồng hồ, vậy mà đã vô tình đẩy em vào miệng lũ quái vật gớm ghiếc kia.

Đứa em gái từ bé đã sợ đau của tôi, lúc bị "thứ đó" ăn tươi nuốt sống, dù đau đớn tột cùng nhưng lại chẳng thể bật ra nửa tiếng kêu than.

Có lẽ, sau khi khó nhọc truyền đạt lại sự thật về bố mẹ cho tôi biết, Tiểu Anh đã luôn ôm đầy hy vọng chờ đợi chị gái đến cứu mình.

Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn chậm chân một bước.

Lũ súc sinh chết tiệt, tao phải liều mạng với chúng mày!

Tôi quyết định ôm cây đợi thỏ. Tay lăm lăm chiếc lưỡi liềm rỉ sét nhặt được bên bờ ruộng, tôi ngồi xổm phục kích ở cuối con đường nhựa.

Phía cuối con đường xuất hiện một chấm đen nhỏ xíu.

Chấm đen ấy dần phóng to, lộ ra nhân dạng của bố tôi.

Tôi nghiến răng trèo trẹo, tiếp tục thu mình ẩn nấp trong bụi rậm.

Xem ra lão ta vẫn chưa kịp ăn thịt thêm ai.

Tôi nín thở, kiên nhẫn đợi gã đi ngang qua.

Ngay khoảnh khắc gã bước lên phía trước, phơi bày toàn bộ tấm lưng sơ hở vào tầm ngắm, tôi lao vút ra, vung mạnh lưỡi liềm.

Máu tươi bắn tung tóe.

Gã ngã gục, còn tôi thì khuỵu xuống, không kìm được mà gào khóc nức nở.

Rõ ràng lũ quái vật này yếu ớt đến thế, vậy mà mãi đến tận bây giờ tôi mới nhận ra.

Giá như tôi tinh ý phát hiện ra điểm bất thường của bố mẹ sớm hơn một chút, thì em gái tôi đã chẳng phải bỏ mạng.

Khoan đã...

Mẹ đã bị ăn thịt từ rất lâu, nhưng ban nãy lúc tôi rạch nát lớp da giả kia ra, bà vẫn còn ý thức, vẫn có thể nói chuyện, chứng tỏ bà thực sự chưa bị tiêu hóa hoàn toàn.

Vừa rồi mẹ nói đứt quãng, không phải là muốn báo tin em gái đã chết.

Mà mẹ muốn nói với tôi rằng: Tiểu Anh vẫn chưa bị tiêu hóa hết!

Tôi chợt bừng tỉnh.

"Chị ơi! Chị!"

Kẻ đội lốt "Tiểu Anh" xuất hiện, mang vẻ mặt phấn khích tột độ lao thẳng về phía tôi.

Nhưng giờ đây, tôi chẳng còn chút sợ hãi nào nữa.

Bọn chúng thực chất chẳng có gì đáng sợ, cũng chẳng thần thông quảng đại gì cho cam.

Trông gớm ghiếc thế thôi, chứ để ăn thịt được con người, chúng thậm chí phải mất đến vài năm ròng rã rình rập, tiếp cận. Điều này chứng tỏ chúng vô cùng yếu ớt.

Thế là, tôi thẳng tay vung dao.

Lúc tôi mổ bụng "thứ đó" để cứu Tiểu Anh ra, cơ thể con bé đã nát bét.

Ngũ quan lộn xộn trôi lềnh bềnh trên một khối thịt nhão nhoét. Con bé chớp chớp mắt: "Chị ơi, em tỉnh rồi."

"Ừ, chị biết rồi." Tôi đưa tay gạt đi mớ nhầy nhụa dư thừa bám trên người em. "Đi thôi, chị đưa em về nhà."

"Vâng." Giọng nói của em gái vẫn dịu dàng như xưa, xua tan mọi bất an trong tôi.

Trở về nhà, tôi đặt em gái vào nuôi trong một bể cá thủy tinh cỡ lớn, cố gắng nhào nặn, chắp vá cho con bé một cánh tay.

Tiểu Anh bây giờ trông hệt như một người tuyết béo mập, vụng về.

Chỉ khác là, một người tuyết màu đỏ au.

Con bé không thể đi lại được nữa, nhưng tư duy thì vẫn minh mẫn, linh hoạt hệt như xưa. Chẳng có gì thay đổi cả, ngoại trừ nhân dạng bên ngoài.

Chất dịch nhầy của lũ quái vật đó vô cùng kỳ diệu.

Nó dường như sở hữu năng lực kết nối mọi dây thần kinh và mạch máu của vật chủ. Thậm chí trong môi trường khắc nghiệt cùng cực, các tế bào thần kinh dù bị chia cắt, băm nát và trộn lẫn vào nhau vẫn có thể tiếp tục sinh tồn và duy trì hoạt động sống.

Nói một cách dễ hiểu hơn, cho dù toàn bộ cơ thể có bị nghiền nát bét đi chăng nữa, chỉ cần được bao bọc bởi thứ dịch nhầy này, sự sống vẫn sẽ được kéo dài, đồng thời bảo toàn trọn vẹn ý thức vốn có.

Cơ thể bọn chúng tỏa ra hơi ấm đặc biệt, khi hút đủ chất dinh dưỡng, thân nhiệt sẽ duy trì ở mức rất cao.

Tuy nhiên, tốc độ phân chia và thay thế tế bào của chúng lại nhanh đến mức chóng mặt, nên chúng buộc phải tìm được vật chủ ký sinh phù hợp mới có thể duy trì trạng thái ổn định lâu dài.

Đó cũng chính là lý do tại sao chúng lại ám ảnh và thèm khát ăn thịt gia đình tôi đến vậy.

Những điều này đều là do nhân viên của viện nghiên cứu phân tích và giải thích cho tôi nghe.

Dấu tích cơ thể của bố mẹ đã được gửi đi làm mẫu vật xét nghiệm, nhưng tôi kiên quyết giữ em gái lại bên mình.

Con bé chớp chớp mắt nhìn tôi, thủ thỉ: "Chị ơi, gác lại chuyện bố mẹ không còn ở bên chúng ta nữa... Nếu không nhờ thứ quái vật đó, có lẽ cả đời này em mãi mãi chỉ là một cái xác thực vật vô tri."

Tôi gắp một miếng thịt lợn kho tàu đút cho con bé. Hàm răng của em giờ mọc lởm chởm không đều, nên chỉ có thể nhai chóp chép một cách chậm rãi.

"Sống cảnh thực vật bí bách lắm chị ạ. Đầu óc rõ ràng rất tỉnh táo, nhưng chân tay lại chẳng mảy may nhúc nhích được, ngứa cũng chẳng thể tự gãi."

"Ừ, chị biết."

"Chị ơi, có vẻ như chị phải nuôi báo cô em cả đời rồi."

"Được thôi, chị nuôi."

HomeTrước