Menu

📖 CHƯƠNG 5

~6 phút đọc1.159 từ5/6 chương

ra mình chưa Nãotừng tôitự hoạttay độngchạm hếtvào côngvết suất.sẹo Tôicủa chợtcon nhớbé.

Lẽ nào những gì nó nói là thật?

quay lại tìm "Chịchúng ơi,ta, chúngem tasợ maulắm..." chạy đi. Em sợ bố

Nghĩ đến đây, tôi dứt khoát đẩy tung cánh cửa.

"Tiểu Anh! Mau lên! Chúng ta cùng đi!"

rồi từ từ Dướihá ánhhốc trăngmiệng. mờ ảo, em gái quay đầu lại,

Khuôn miệng rách toạc kéo dài xuống tận trước ngực.

quần.Tôi sợ đến mức tưởng chừng như sắp vãi ra

vốndị hiềndạng lành,vì Tôi đáng cái chết yêu miệng trân của đang tại em ngoác chỗ, gái rộng. trừngdần mắttrở nhìnnên khuônvặn mặtvẹo,

nhưra cụctừ đấtchính Cả sét cái lớp nặn. miệng da Vài rách mặt ngón toạc bị tay ấy. kéogớm dãn,ghiếc méotừ mótừ hệtthò

không phải Tiểu GiọngAnh..." tôi run bần bật: "Mày... mày không phải... mày

bànda taymặt từbên Kẻ trong ngoài, đó miệng giãy đứng nó giụa bất thò như động. hẳn muốn Ngay ra, chui giây bấu tọt tiếp chặt ra. theo,lấy mộtlớp

dám vội vã Tôingoái cắmlại đầunhìn cắmmột cổcái. bỏ chạy thục mạng, chỉ

chạm chầmkhổng ra phải chậmlồ từ ánh bướcđó. trong Chỉmắt về miệng thấycủa phía nó thứcái tôi. càng độithứ Càng hiện lốtđang đi, rõ. "emnằm hình Thậm gái"bên hài chí, đangtrong con tôi xoaycái người còn người,miệng chui

cánh đồng.Tôi vắt chân lên cổ, chạy thục mạng băng qua

liên tiếp.Hoảng loạn đến mức vấp ngã dúi dụi mấy lần

cuồng. ranó khỏibắt cơchước Kẻ thể tôi, mang Tiểu bắt nhân Anh. đầu dạng Ngay cắm "em khoảnh đầu gái" khắc cắm đã thoát cổ chui xác chạy hoàn thành điên toàn công,

nónó phảiđã tốntóm Tốc thời được độ gian tôi của lột rồi. nóxác nhanhban khủngnãy, khiếp.có Nếulẽ khôngbây nhờgiờ

saocắm nóđầu khôngcắm Tôi ăn cổ chẳng thịt chạy, còn cái không tâm xác dám trí cũ ngoái đâu giống lại mà như nhìn. nghĩ"mẹ", xemchỉ tạibiết

tôi cũng chạy Băngra quađến cánhđường đồng,nhựa. xuyên qua khu rừng, cuối cùng

Thấyra ánhgiữa đènđường Vừa xe, vẫy vặn niềm tay có hy cầu một vọng cứu. chiếcbùng ôlên, tôtôi chạyliều ngangmạng qua.lao

cửađi. xe, tôi Láiđã xechắp làtay mộtvan ngườixin đànông ông.ta Vừamau đóngchóng sậpphóng

đạp ga lao Ngườivút đànđi. ông chẳng nói năng gì, chỉ lạnh lùng

đầuđuổi củatheo "emtôi. Cảnhgái" vậtthò nhanhra chóngkhỏi bịbìa bỏrừng, lạinó phíavẫn sau.ngoan Cáicố

ômột tô.chấm Chẳngđen, Nhưng mấy mất sức chốc, hút người bóng giữa làm dáng màn sao nó đêm đọ nhỏ mù lại dần mịt. tốcrồi độbiến củathành

chút, tôi mới "Cháusực cảmnhớ ơnra chú."phải Mãicảm đếnơn khitài hoànxế. hồn đôi

nhìnlà tôi:ai "Khôngthế?" Gãcó vẫngì, chămnhưng chămmà... nhìnngười đường,lúc chẳngnãy buồnở quayđằng sangsau

đótôi." đâu còn Tôilà chẳngem biếtgái phảitôi giảinữa. thích"Chắc thếlà... nào,kẻ vìmuốn thứhại

cô á? Thế Giọngsao gãnó tàilại xếđuổi nghetheo đầycô?" tò mò: "Em gái

làvấn quáiđề vật,về Tôi gã thần lập chắc kinh. tứcchắn cảnhsẽ giác.nghĩ Nếutôi bảomới emlà gáiđứa mìnhcó

cảnh sát gần "Xinnhất lỗiđược chú,không chúạ?" làm ơn chở cháu đến đồn

hậu: "Được."Gã ừ một tiếng, liếc nhìn tôi qua gương chiếu

Khôngđiện nhìnthoại rõlên. Bênđường ngoàisá, cửatôi sổđành chỉmở toànứng màndụng đêmbản đenđồ đặc.trên

thànhhướng phốhoàn gầntoàn! Bảnnhất đồđang hiểnngày thịmột khoảngxa cáchdần. từGã chỗđang tôichạy đếnngược

Tên tài xế này định đưa tôi đi đâu?!

nhớ đến bố Giâymẹ tiếpmình. theo, tôi lạnh toát mồ hôi hột khi

Một ý nghĩ điên rồ vụt xẹt qua tâm trí.

chúng sẽ chiếm Nếuđoạt bọnluôn chúngcơ ănthể thịtcủa ngườingười khác,đó liệukhông? có phải

em gái bị Bốăn mẹthịt bịcũng ănhóa thịtthành nênquái biếnvật. thành quái vật,

người đi đường... Nếuchẳng "bốphải mẹ"sẽ (nhữngcó conđược quáivỏ vậtbọc đó)mới ănhay thịtsao?

giành tôi.Và hiện tại, "em gái" cùng "bố mẹ" đang tranh

Cả lũ chúng Nóinó đúngđều hơnđang làkhát muốnkhao cướpăn đoạtthịt thântôi. xác tôi.

nửatiếng hômhỏi. rồi "Chúcòn ơi,ra nhàngoài chúlái ởxe?" đâuTôi thế?bất Saothình nửalình đêmcất

Vợra tôithành đangphố "Nhà lên mua tôi cơn ít á? sốt, thuốc Ngay trong cho sau nhà bà con hết ấy." đườngthuốc nhựanên nàytôi thôi.chạy

gương chiếu hậu.Ánh mắt gã vô thức ghim chặt vào tôi qua

Tôi bất chợt hét thất thanh: "Đằng trước có người!"

thủtung giâymột phútnhát Gã đó, cứa lập tôi đứt tức rút yết giật phắt hầu mình con gã. ngoảnhdao lêngăm nhìngiấu đường.trong Tranháo,

máukịp xốitiêu xả,hóa Tên hai chuyện tài mắt gì xế trợn vừa ôm trừng xảy chặt nhìn ra. lấyvề cầnphía cổtrước, đangvẫn phunchưa

ruộng nước, lật Chiếcnghiêng. xe chao đảo liên hồi rồi lao thẳng xuống

vẫn chưa chết.Đầu tôi đập mạnh tóe máu, nhưng mạng lớn nên

dùngvũng sứcbùn vặnlầy. Tôimở nghiếntay răngnắm giữcửa lạinhưng chútrồi tỉnhlại táongã cuốioạch cùng,xuống

cựa quậy.Cùng lúc đó, thi thể gã tài xế... bắt đầu

connhựa người,này" chínhcủa Lý là gã. dovì tôicâu dámnói cá"Nhà cượcở gãngay khôngsau phảicon làđường

nóc lacon hoang nhà, kỹđường của nói càngnhựa bạn Trước gì khu này. tôi, khiđến vực bán đếncái xung kính đâyxó quanh. mười trốn,khỉ Ngoại dặm tôiho trừ chẳng đãcò ngôi có cấtgáy làng lấy côngđằng nhỏ một dòsau bỏ

độ tứmột như chóng chiquả một mặt. cobóng khối Kẻ Chẳng giật bay. thạch, đóngmấy liên rồi giảchốc, hồi. ngay tàinó Cơ lập xếđã thể tức ngãcăng gã phình gụcphồng nhũn to trênlên ra với ghếhệt chảy tốc lái,như xệ

bay lơ lửng Tôilên thậmkhông chítrung cònluôn nghirồi. ngờ thứ đó chuẩn bị

tôibóng khôngbay kìmquái Cảnh được, đản tượng đánh đó. quáliều đỗibước quỷtới dịdùng đậpdao vàođâm mắtthủng khiếnquả

"Bụp..."

xẹpthể lépkhác nằmgiấu Lớp rũ bên da rượi trong. bọctrên ngoàighế nổlái, tungđể rồilộ rụngra lảmột tả,cơ

này cũng sưng Đóvù, chínhcăng làphồng cơnhư thểquả củabóng. mẹ tôi! Bà lúc

rạch thêm một Manhát. xui quỷ khiến thế nào, tôi lại vung dao

chínhnhát tôinữa. cũng Mộtchẳng nhát,nhớ hainổi nhát,mình bađã nhát...điên Chocuồng đếnrạch cuốibao cùng,nhiêu

Cho đến lớp da thịt cuối cùng.

Đó là đôi mắt mà tôi quen thuộc nhất.

cái lại thịt chân chỉ nhú gà. làra Ngoại một một trừ cục ngón đôi thịt tay mắt nát khô ấy, bét, quắt tất nhão queo, cả nhoét. nhỏ những Phía xíu gì trên như còn cục

ăn chưa kịp Bộtiêu dạnghóa thảmhết. hại ấy trông hệt như mớ thức

Mẹ tôi chớp chớp mắt.

nhất.Đó đích thị là ánh mắt mà tôi thân thuộc

nát bầy nhầy: Một"Lộ cáiLộ, miệngmẹ khóđây..." nhọc ngoi lên từ đống thịt

bước liền, chết Timsững tôinhìn thắtcảnh lại.tượng Tôibi runthương rẩytrước lùimắt. lại mấy

thịtcòn bốmuốn con,ăn "Lộ rồi thịt Lộ, ăn cả lũ thịt con chúng cả nữa." nóTiểu đãAnh. ănCuối thịtcùng... mẹ,bọn ănnó

thịt cơ qua, từng thể mẹ người này, chỉ "Mẹthân không biết bịcủa thoát bất nómình..." ra lực nhai được. trơ nát Lộ mắt bét Lộ nhìn rồi ơi, bọn nhốt suốt chúng... chặt những ăn trong năm

buổichút sángnữa... cáiđã "Tiểu ngày... không Anh... con kịp..." đãphát bịhiện chúngra nósự ănthật... thịt...Em vàocon đúngsuýt

HomeTrước
Sau