📖 CHƯƠNG 4
Đôi khi tôi còn hoang mang, tự hỏi liệu mình có phải cũng là con của quái vật hay không, chỉ là chẳng hiểu sao lại mất đi ký ức.
"Lúc chăm em ở bệnh viện, bố mẹ có làm hại em không?"
Tròng mắt liếc sang phải.
"Bọn họ chui ra từ miệng, có phải là do bắt buộc không?"
Tròng mắt liếc sang phải.
"Vụ tai nạn của em... là do bọn họ gây ra đúng không?"
Tròng mắt con bé dao động kịch liệt, cuối cùng dừng lại ở bên phải.
Tôi đang định gặng hỏi tiếp thì chợt nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm dội lên từ tầng một.
Tim tôi thắt lại, nơi khỉ ho cò gáy thế này, làm sao có người tới gõ cửa được cơ chứ?
"Mở cửa ra! Lộ Lộ! Bố biết con đang ở trong đó! Tránh xa em gái con ra ngay! Nó sẽ giết con đấy!"
"Con không được ở riêng với nó quá lâu! Lộ Lộ! Lộ Lộ!"
Là giọng của bố tôi.
Giọng điệu ấy nghe vừa gấp gáp vừa hoảng loạn, cứ như thể ông ta đang thực sự lo lắng cho an nguy của tôi vậy.
Thế này là có ý gì? Bố bảo Tiểu Anh sẽ giết tôi ư?
Nhưng rõ ràng tôi và Tiểu Anh đều là người bình thường, bọn chúng mới là quái vật cơ mà. Hơn nữa, cho dù Tiểu Anh có muốn giết tôi đi chăng nữa, một người thực vật như con bé thì lấy đâu ra sức mà ra tay.
Tôi lập tức kết luận đây chỉ là màn kịch bố dựng lên để lừa tôi mở cửa.
Tôi cõng Tiểu Anh chạy trốn vào căn phòng ẩn.
Đây là bí mật mà bạn tôi từng tiết lộ: bên trong tủ quần áo trên tầng hai có giấu một cánh cửa tàng hình, sau cánh cửa đó là một căn phòng nhỏ.
Hai chị em tôi rúc vào trong đó, sợ tới mức thở cũng không dám thở mạnh.
Tiếng đập cửa vang lên hồi lâu rồi cũng bặt tăm.
Tầm nửa tiếng sau, tôi vừa định chui ra ngoài xem tình hình thì chợt nghe thấy tiếng nện bước chân ngoài ban công.
Ông ta trèo lên ban công rồi, tiếp đó là tiếng kính vỡ xoảng.
Tiếng bước chân rất nhanh đã vang lên dồn dập trong phòng ngủ. Ông ta đang lùng sục hai chị em tôi.
"Lộ Lộ, em gái con thực sự rất nguy hiểm! Đừng có lại gần nó! Con mau ra đây đi! Nó sẽ giết con, ăn thịt con, rồi thay thế vị trí của con đấy!"
Giọng bố tôi nghe cháy ruột cháy gan.
Chắc mẩm ông ta sẽ không mò ra được chỗ này, tôi liền bật đèn pin điện thoại, rọi thẳng ánh sáng vào mặt em gái.
Con bé vẫn nhắm nghiền mắt, nằm bất động hệt như một con búp bê.
Em gái tôi làm sao có thể giết tôi được chứ, rõ ràng con bé...
Ngay giây tiếp theo, ánh mắt tôi khựng lại.
Tầm nhìn của tôi ghim chặt vào cổ tay em gái.
Hồi cấp hai, Tiểu Anh từng bị trầm cảm. Năm bệnh tình chuyển biến nặng nhất, con bé đã rạch chằng chịt hơn chục nhát dao lên tay cùng một lúc.
Nhưng hiện tại, vùng da trên cổ tay em lại nhẵn nhụi, trắng trẻo, chẳng có lấy nửa vết tích của việc cắt tay.
Nhớ lại cảnh tượng kẻ đội lốt "mẹ" chui ra từ chính cơ thể mẹ ruột đêm hôm đó...
Tôi lạnh toát cả sống lưng, hơi thở cũng trở nên dốc và gấp gáp hơn.
Tiếng bước chân đã hoàn toàn biến mất, có vẻ bố không tìm thấy chúng tôi nên đành đu ban công trèo xuống.
Lúc này, cả căn nhà rộng lớn chỉ còn lại tôi và em gái.
Tôi chẳng biết rốt cuộc mình nên tin ai, chỉ đành cố giữ vẻ trấn tĩnh: "Tiểu Anh, bố đi rồi, chúng ta an toàn rồi."
Tiểu Anh vẫn chẳng mảy may nhúc nhích.
"Tiểu Anh, bố bảo em sẽ giết chị, nực cười thật đấy. Chị làm sao có thể tin ông ấy được, chị chỉ tin mỗi mình em thôi, em gái của chị."
Tôi lầm bầm, giống như đang tự trấn an chính mình.
Không gian trong này quá chật hẹp, ngồi lâu khiến chân tay tê rần.
"Tiểu Anh, chị ra ngoài ngó thử xem sao nhé."
Dứt lời, tôi khẽ đẩy cửa bò ra ngoài.
Vừa bước chân ra khỏi phòng ngủ, tôi liền ba chân bốn cẳng vắt chân lên cổ mà chạy.
Tôi sợ hãi tới mức vừa chạy vừa khóc nấc lên.
Hình như em gái tôi... thực sự là quái vật!
Vậy còn bố mẹ thì sao, tình trạng của họ rốt cuộc là thế nào?
Trong lúc hoảng loạn, tôi vấp phải một tảng đá, ngã nhào xuống đất đau điếng, trầy xước cả một mảng da.
Chẳng màng tới đầu gối đang ứa máu, tôi cứ thế đi cà nhắc, cắm đầu cắm cổ chạy.
Nhưng rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi trân trân nhìn chiếc xe ô tô đỗ ở đằng xa, sau đó dứt khoát quay đầu đi hướng khác.
Bố tôi chưa chắc đã là người bình thường, nhỡ đâu ông ta đang ngồi xổm chầu chực bên cạnh xe đợi tôi tự chui đầu vào rọ thì sao?
Tôi không lái xe, cũng chẳng quay lại tìm em gái.
Tôi chui tọt vào một cái nhà vệ sinh hoang phế, cố đè thấp nhịp thở, nhẹ nhàng phủi mớ bụi đất và cỏ dại bám trên đầu gối.
Sự tình đến nước này, tôi chẳng dám đặt niềm tin vào bất cứ ai nữa.
Tôi lôi điện thoại ra lục lọi trong album ảnh, cuối cùng cũng tìm thấy bức ảnh chụp chung với em gái hồi cấp hai.
Trong ảnh, con bé ngoan ngoãn giơ tay chữ V nhí nhảnh trước ống kính, những vết sẹo vằn vện trên cổ tay hằn lên rõ mồn một.
Em gái tôi cũng là quái vật.
Nhưng con bé bị biến thành quái vật từ lúc nào?
Tại sao con bé... lại không mọc ra một bản thể khác giống như mẹ?
"Chị ơi..."
Một giọng nói yếu ớt vọng lại từ bên ngoài. Tôi lập tức tắt ngúm màn hình điện thoại, nín thở dỏng tai lên nghe ngóng.
"Chị ơi..."
"Chị..."
"Chị ơi! Chị đang ở đâu?"
Là giọng của Tiểu Anh!
Chẳng phải con bé đã... không đúng, bây giờ nó đã là quái vật rồi.
Tôi co rúm lại trong góc tối run lẩy bẩy, bưng tai bịt mắt mặc kệ tiếng gọi của em.
"Chị ơi! Em tự dưng cử động được rồi, sau năm năm em cuối cùng cũng bình phục rồi! Chị mau ra đây đi, bố mẹ mới là quái vật, họ lừa chị bảo em sẽ giết chị chỉ để chia rẽ tình cảm chị em mình, ép chúng ta phải tự lộ sơ hở thôi!"
"Em không biết lái xe đâu chị ơi, chị mau ra đây đưa em đi cùng với!"
Tôi bịt chặt lấy miệng mình.
Giọng của Tiểu Anh đang ngày một tiến lại gần.
"Chị quên rồi sao? Hồi cấp hai em bị bạn học bắt nạt, chị là người đầu tiên phát hiện ra, chính chị đã đi tố cáo bọn họ để bảo vệ em mà."
"Hồi nhỏ hai chị em mình toàn ngủ chung với nhau, mãi đến lúc chị lên cấp ba chúng ta mới tách ra ngủ riêng."
"Món quà sinh nhật tuổi mười tám chị tặng em là chiếc váy công chúa mà em thích nhất, chị còn nhớ không!"
Đây đều là những bí mật sâu kín mà chỉ có em gái thật sự mới biết, lũ quái vật kia làm sao mà rõ được cơ chứ.
Tâm trí tôi bắt đầu dao động dữ dội. Tôi rón rén nhích người ra phía cửa, ghé mắt nhìn qua khe hở.
Giọng của em gái cất lên ngay sát vách, loáng thoáng còn xen lẫn tiếng nức nở.
Tôi trừng lớn mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài, một bóng đen đang lê lết từng bước chân tập tễnh đi ngang qua.
Là em gái tôi.
Tay chân con bé có vẻ khá cứng nhắc, y hệt như những gì con bé vừa nói: nó chỉ vừa mới thoát khỏi trạng thái thực vật.
"Chị! Chị ơi! Chị mau ra đây đi, chúng ta cùng nhau chạy trốn, chân em không đi nhanh được, đau lắm... Chị ơi, có phải vừa nãy chị nhìn thấy cổ tay em rồi đúng không?"
"Thực ra trên tay em làm gì có vết sẹo nào đâu. Hồi cấp hai em đâu có rạch tay tự tử. Mấy vết sẹo đó là do một đứa bạn học mỹ thuật vẽ hóa trang cho em đấy. Lúc đó em đâu có bị trầm cảm, vẽ mấy cái đó chỉ để làm bộ như bệnh tình của em nghiêm trọng lắm thôi!"

