Menu

📖 CHƯƠNG 1

~7 phút đọc1.479 từ1/6 chương

Em gái tôi phải sống thực vật sau một vụ tai nạn giao thông.

Cả nhà đã tận tâm chăm sóc con bé suốt năm năm trời.

Đến ca tôi túc trực, đứa em gái vốn đang chìm sâu trong hôn mê bỗng cất tiếng gọi: "Chị."

Tôi mừng rỡ tột độ, nín thở chờ con bé nói tiếp, nhưng nó lại chìm vào hôn mê như thể vừa vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.

Muốn dành cho bố mẹ một điều bất ngờ, tôi giấu nhẹm chuyện em gái đã có thể lên tiếng.

Những ngày sau đó, mỗi ngày con bé đều nói với tôi đúng một từ.

Tám ngày sau, những từ rời rạc ấy cuối cùng cũng ghép lại thành một câu hoàn chỉnh.

"Chị, mau, chạy, bố, mẹ, không, phải, người."

Đã năm năm trôi qua kể từ ngày em gái tôi gặp tai nạn.

Đợt này bố mẹ phải đi công tác, nên tôi xin nghỉ làm một tháng để vào viện chăm em. Ngoại trừ tháng Ba hàng năm do tôi phụ trách, thời gian còn lại đều do một tay bố mẹ lo liệu.

Sắc mặt em trắng bệch như tờ giấy, cứ nhắm nghiền mắt nằm trên giường bệnh, chẳng khác nào một con búp bê vô hồn.

Đúng lúc tôi đang lau người cho con bé thì chợt nghe thấy một âm thanh nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. Ban đầu tôi cứ tưởng là muỗi thật nên chẳng bận tâm.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi giật thót mình, bởi âm thanh đó phát ra từ chính giường bệnh của em gái.

Tôi ngẩng phắt lên, vẻ mặt đầy khó tin. Đôi mắt con bé vẫn nhắm nghiền, nhưng khóe môi khẽ mấp máy. Theo bản năng, tôi vứt vội chiếc khăn, ghé sát tai vào môi em, lúc này mới nghe rõ được tiếng ấy.

"Chị…"

Trong khoảnh khắc, tôi chẳng phân biệt nổi mình đang mừng rỡ hay sợ hãi, cả cơ thể cứ thế run lên bần bật.

"Tiểu Anh! Em tỉnh rồi sao… em nói được rồi ư! Em có nghe thấy chị nói không?"

Tôi vội rướn người tới gọi, nhưng con bé đã quay lại trạng thái thực vật im lìm như cũ.

Tôi chộp lấy điện thoại, định báo ngay tin mừng này cho bố mẹ. Nhưng khi ngón tay lướt đến số của mẹ trong danh bạ, tôi lại khựng lại.

Bố mẹ đã còng lưng chăm sóc em suốt bao năm qua, nếu biết con bé tỉnh lại chắc chắn sẽ kích động lắm! Nhưng ngộ nhỡ đây chỉ là phản xạ vô thức, chẳng phải sẽ khiến ông bà mừng hụt rồi lại thêm đau lòng sao?

Thế nên, tôi quyết định giữ kín chuyện này.

Hôm sau, tôi ôm đầy hy vọng túc trực bên giường bệnh, cuối cùng cũng đợi được đến lúc con bé hé môi.

Lần này, em lại thốt ra một từ duy nhất, rồi im bặt.

Tôi vui sướng tột độ. Điều này chứng tỏ ngày hôm qua không phải là sự trùng hợp, cơ thể em gái thực sự đang có chuyển biến tốt! Nhưng tôi vẫn tiếp tục giữ bí mật.

Nếu đợi đến khi bố mẹ công tác về mới phát hiện ra tình trạng của em gái đã khá lên nhiều, niềm vui ấy chắc chắn sẽ trọn vẹn hơn. Vì thế, tôi càng chăm sóc em tỉ mỉ, cẩn thận ghi chép lại từng từ một mà con bé thốt ra lúc nửa tỉnh nửa mê.

Những từ ngữ này chắc chắn ẩn chứa tâm tư của em trong suốt năm năm sống đời thực vật, mang ý nghĩa vô cùng to lớn.

Tám ngày sau, tôi ngồi bên mép giường, chìm vào suy tư khi nhìn chằm chằm vào tám chữ trên cuốn sổ tay.

Trong tám ngày qua, tuy mỗi ngày em gái đều nói một từ, nhưng vì thanh quản lâu ngày không hoạt động nên phát âm không rõ, tôi nghe không chuẩn được một vài âm tiết. Hôm nay cũng vậy, tôi vẫn mang theo sự kỳ vọng lớn lao chờ đợi em mở miệng.

"Lộ Lộ."

Giọng mẹ đột nhiên vang lên từ phía sau. Tôi quay lại thì thấy bố mẹ mỗi người đang xách một lẵng hoa tươi, tủm tỉm cười nhìn mình.

Bố dúi lẵng hoa vào tay tôi: "Cầm lấy đi, mấy ngày nay con vất vả rồi."

Tôi đứng dậy, có chút bối rối: "Chẳng phải bố mẹ bảo đi công tác tận một tháng cơ mà? Sao mới đi đã về rồi ạ?"

"Công việc xong sớm hơn dự kiến..." Mẹ cười híp mắt, ánh mắt chợt dời xuống cuốn sổ tay tôi đang cầm. "Cái gì đây con?"

Tôi vừa định mở miệng kể cho hai người nghe, nhưng trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ đề phòng: "Dạ không có gì đâu, con buồn chán nên chép bừa mấy câu trên mạng thôi ạ."

Bố cũng hùa theo cười cười: "Thế à, đưa bố xem thử nào?"

Tôi viện cớ nội dung sến súa lắm rồi ôm vội cuốn sổ, luống cuống đi thẳng ra khỏi phòng bệnh.

Ra đến hành lang bệnh viện, tôi mở ứng dụng AI trên điện thoại, chụp lại dòng chữ rồi gửi đi.

Vì em gái phát âm không rõ, tôi chỉ có thể ghi lại cách đọc bằng phiên âm chứ chưa dám chắc chắn đó là chữ gì. Thế nên tôi đành nhờ AI phân tích ý nghĩa cuối cùng của cả câu.

Vòng tròn tải dữ liệu của trợ lý AI xoay mòng mòng mất một lúc.

[Chị, mau, chạy, bố, mẹ, không, phải, người.]

Chẳng hiểu sao sống lưng tôi chợt lạnh toát, có cảm giác như đang bị một đôi mắt vô hình nào đó chòng chọc nhìn thấu.

Có lẽ đây chỉ là những lời vô thức em gái tôi lảm nhảm. Người bình thường chắc hẳn sẽ nghĩ như vậy. Nhưng tôi không dám tin vào cái lý do ấy.

Thứ nhất, dù con bé có nói nhảm đi chăng nữa, thì tại sao những từ ấy lại vô tình ghép lại thành một câu hoàn chỉnh theo đúng thứ tự logic như vậy?

Thứ hai, con bé là em gái tôi, là người thân ruột thịt mà tôi gắn bó và thấu hiểu nhất.

Vô vàn những viễn cảnh đáng sợ xẹt qua đầu tôi. Nào là sinh vật đột biến trong phim ảnh, nào là yêu ma quỷ quái trong tiểu thuyết. Nhỡ đâu bố mẹ tôi thực sự không phải là người… Nhưng không phải người thì là thứ gì?

Ruột gan tôi cồn cào bất an, rõ ràng biểu hiện của bố mẹ suốt mấy năm qua đều vô cùng bình thường mà. Tại sao em gái lại nói thế? Lẽ nào trong quá trình chăm sóc em mấy năm nay, bố mẹ đã để lộ điểm gì đó bất thường trước mặt con bé?

Nếu bố mẹ luôn diễn vai người bình thường trước mặt tôi, nhưng lại gỡ bỏ lớp mặt nạ phòng bị trước mặt đứa con gái đang sống thực vật… thì mọi chuyện hoàn toàn hợp lý.

Câu nói "Bố mẹ không phải người" cứ luẩn quẩn trong tâm trí, ám ảnh tôi không thôi.

Để kiểm chứng cho suy đoán của mình, tôi bắt xe về nhà, hầm một nồi canh chân giò rồi mang ngược lại bệnh viện.

Bố mẹ thấy tôi đi rồi lại quay lại thì vô cùng ngạc nhiên: "Sao con lại vào nữa thế?"

Nhìn chung, biểu hiện của hai người vẫn chẳng có gì khác lạ. Bố đang lúi húi cắm lại hai lẵng hoa, còn mẹ thì đang xoa bóp tay chân cho em gái.

"Bố mẹ, con vừa hầm nồi canh chân giò. Hai người đi công tác ngồi máy bay về chắc mệt lắm đúng không? Ăn chút đi cho lại sức."

Tôi đưa cặp lồng giữ nhiệt cho mẹ. Mẹ trách yêu: "Cái con bé này, lúc nãy bố mẹ ăn cả rồi, con cứ giữ lấy mà ăn."

"Không được!"

Giọng tôi đột nhiên cất cao làm bố mẹ giật mình. Nhận ra mình hơi thất thố, tôi vội vã điều chỉnh lại cảm xúc, nặn ra một nụ cười tươi rói.

"Con cất công hầm lâu như thế, bố mẹ nếm thử một chút thôi mà. Trưa nay con đặc biệt hầm cho hai người đấy."

Bố tôi gật gù: "Được rồi, được rồi, hiếm khi thấy con gái rượu siêng năng thế này…"

Tôi lại viện cớ bệnh viện không cho phép ăn uống trong phòng bệnh để đẩy hai người ra ngoài hành lang, nhân tiện, nhanh tay bấm luôn chốt khóa cửa lại.

Home
Sau