📖 CHƯƠNG 2
Phần lớn thời gian, người thực vật vẫn có ý thức, chỉ là họ không thể bày tỏ suy nghĩ của mình mà thôi.
Tôi ghé sát vào tai em gái, thì thào: "Tiểu Anh, em bảo bố mẹ không phải là người, vậy có phải em đã nhìn thấy thứ gì đó trong phòng bệnh không?"
Nửa phút trôi qua, con bé quả nhiên lại tỉnh lại đúng lúc này.
Đôi mắt em vẫn nhắm nghiền, khóe môi khẽ mấp máy. Tôi vội vàng áp tai lại gần.
"Phải."
Âm thanh vô cùng yếu ớt, nhưng tôi lại nghe rành rọt từng chữ.
Thốt xong từ ấy, em gái lại rơi vào trạng thái bất động.
Tôi luống cuống đến mức sắp khóc nấc lên.
Bố mẹ thực sự không phải là người, nhưng tôi phải làm sao đây?
"Bây giờ chị chẳng biết gì cả, em lại không thể động đậy, chị phải làm sao đây..."
Chợt nảy ra một ý, tôi dùng ngón tay khẽ vạch mí mắt con bé ra. Làn da của em vẫn mang hơi ấm.
Em nhìn tôi, tròng mắt khẽ liếc về phía bên trái.
Tôi vừa định gặng hỏi thêm thì chợt nghe thấy tiếng bố mẹ vặn tay nắm cửa.
"Ơ kìa! Lộ Lộ, con chốt cửa đấy à?"
Tiếng bố xen lẫn vẻ ngạc nhiên, tay nắm cửa bị vặn tới vặn lui, phát ra tiếng "lạch cạch" khô khốc.
Tim tôi giật thót.
Sau khi mở cửa, mẹ trả lại chiếc cặp lồng cho tôi. Vẫn nụ cười hiền hậu ấy, bà nói: "Ngon lắm, con gái cưng của mẹ vất vả rồi."
Còn tôi thì vã mồ hôi hột, lờ mờ cảm thấy ẩn dưới lớp vỏ bọc hiền từ kia là một con ác quỷ đang nhe nanh múa vuốt.
Cầm lấy chiếc cặp lồng, tôi vừa toan quay bước thì bị bố kéo lại.
"Lộ Lộ, lúc nãy con chốt cửa làm gì thế?"
Tôi lại được phen toát mồ hôi lạnh, khóe miệng giật giật: "Dạ không có gì ạ, chỉ là... con chưa quen dùng loại khóa này, không ngờ lại ấn nhầm chốt."
Bố tôi còn cẩn thận làm mẫu cách dùng khóa cửa: "Vặn sang trái là khóa, vặn sang phải là mở, con nhớ chưa?"
Lo cho sự an nguy của em gái, tôi cắn răng đề nghị: "Đêm nay để con ở lại viện trông em cho, hai người đi công tác về cũng mệt rồi."
Ai ngờ bố mẹ tôi đều gạt đi. Mẹ đưa tay ôm ngực, trông có vẻ hơi khó chịu: "Không cần đâu, con cứ về nghỉ đi, có hai người già này là đủ rồi."
"Nhưng..."
Tôi còn chưa kịp nói hết câu đã bị bố đẩy ra ngoài.
"Mẹ con mà một ngày không nhìn thấy em là lại bồn chồn không yên, con cứ về đi."
Nói không lại hai người, tôi đành gật đầu cho qua chuyện rồi rảo bước rời khỏi bệnh viện.
Thực ra, ngay lúc nghe tiếng bố mẹ vặn tay nắm cửa, tôi đã kịp dặn dò con bé:
"Chị sẽ quay lại tìm em. Lúc đó chị hỏi, nếu 'Đúng' thì em liếc mắt sang phải, 'Không' thì liếc sang trái, nhớ nhé!"
Không chỉ vậy, tôi còn tranh thủ lén gắn một chiếc camera ngụy trang ở góc phòng bệnh.
Giờ thì tôi rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm được một chút.
Cách thức hỏi đáp này rất giống trò chơi giải đố "Súp rùa biển". Còn tôi buộc phải đặt câu hỏi để tìm ra manh mối, lật tẩy được sự thật cuối cùng.
Trở về phòng, tôi viết ra một tràng dài các câu hỏi, sau đó tự mình gạch bỏ những câu dư thừa, lặp ý hoặc vô thưởng vô phạt. Cuối cùng, chỉ giữ lại những câu mà tôi cho là cốt lõi nhất.
Mười giờ đêm.
Tôi mở ứng dụng xem camera trên điện thoại, mọi thứ trông vẫn bình yên đến lạ.
Em gái nằm ngoan trên giường, bố và mẹ đang cùng nhau xoa bóp bắp chân cho con bé.
Một khung cảnh trông mới ấm áp và ngập tràn tình yêu thương làm sao, giá như không có câu nói đó của em gái tôi.
Tôi dán mắt vào màn hình camera, cố gắng vạch lá tìm sâu xem có điểm nào bất thường không, nhưng vô ích.
Hiện tại, mọi manh mối đều đang khẳng định: Bố mẹ tôi là những người hoàn toàn bình thường, chẳng có vấn đề gì cả.
Nhưng tôi vẫn cắn móng tay, chằm chằm nhìn vào màn hình. Tôi không tin!
Thường thì sau khi cùng nhau vệ sinh cho em gái xong, bố mẹ sẽ luân phiên về nhà nghỉ ngơi, chỉ để lại một người túc trực ở bệnh viện.
Tôi đã gọi điện báo trước là đêm nay sẽ sang nhà bạn ngủ. Nhưng thực chất, tôi đang nấp trong nhà vệ sinh của bệnh viện. Chỉ cần bên phòng em gái có biến, tôi có thể lao đến đó ngay lập tức.
Mười rưỡi đêm. Trong camera, bố đã rời khỏi phòng bệnh, còn mẹ thì ngả lưng trên chiếc giường gấp dành cho người nhà bên cạnh.
Thói quen sinh hoạt của mẹ tôi rất lành mạnh, bà luôn đi ngủ từ sớm. Chẳng bao lâu sau, mẹ đã chìm vào giấc ngủ say, phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.
Vẫn chẳng có gì bất thường.
Cứ như thể mọi chuyện xảy ra từ trước đến nay đều do tôi hoang tưởng mà ra vậy.
Tôi thở dài. Vì thực sự không yên tâm về em gái, cuối cùng tôi đành chọn cách ngồi vất vưởng trên bồn cầu bệnh viện ngủ qua đêm.
Dù nhà vệ sinh có được dọn dẹp sạch sẽ đến đâu thì vẫn thoang thoảng mùi xú uế. Mũi tôi ngửi mà khó chịu, trằn trọc đến tận mười hai giờ đêm vẫn chẳng chợp mắt nổi.
"Sột soạt... sột soạt..."
Tôi giật mình bừng tỉnh, vội áp sát tai vào điện thoại.
Trong camera, mẹ và em gái vẫn nằm trên giường của mình, nhưng đồng tử tôi bất giác co lại.
Giữa màn đêm tối om, cơ thể mẹ đang từ từ... cựa quậy.
Tại sao lại nói là cựa quậy?
Bởi vì tứ chi của bà lúc này mềm nhũn ra như nước, đang vặn vẹo theo một tư thế vô cùng dị thường.
Chiếc camera này được gắn ngay phía trên đầu giường của em gái, góc quay hướng xuống nên có thể thấy rõ mồn một từng chuyển động trên cơ thể mẹ.
Cơ thể mẹ cứ vặn vẹo uốn éo suốt nửa tiếng đồng hồ, rồi bà bất ngờ há to miệng dù đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Khuôn miệng vốn dĩ chỉ ngậm vừa một chai nước giờ đây lại há rộng hết cỡ, thậm chí rách toạc kéo dài xuống tận trước ngực.
Khoang miệng khổng lồ hệt như một hố đen, ẩn giấu một con ác quỷ vô hình bên trong.
Khoảng nửa phút sau, từ trong miệng mẹ thò ra một bàn tay, nối tiếp là một cái đầu, rồi đến các chi còn lại.
Từ trong miệng mẹ... chui ra một con người!
Kẻ đó ra sức xé toạc miệng mẹ, khó nhọc rút cơ thể mình ra khỏi cơ thể của một người khác.
Tôi bụm chặt miệng, trừng mắt nhìn cảnh tượng khó tin này.
Một con người lại có thể bò ra từ bên trong cơ thể của một con người khác ư?
Kẻ đó sau khi chui ra thì đứng vươn vai giãn gân giãn cốt ngay giữa phòng bệnh, rồi tự nhiên bò lên giường em gái tôi. Nó đưa tay vuốt ve má con bé, rúc vào cạnh em hệt như một con thú nhỏ.
Tôi không dám tưởng tượng nổi đứa em gái đang sống thực vật của mình lúc này phải tuyệt vọng đến nhường nào.
Một kẻ có nhân dạng y hệt mẹ tôi chui ra từ chính cơ thể bà, rồi cứ thế nằm rạp bên cạnh con bé đầy quỷ dị.
Vài phút sau, kẻ đó bước xuống giường.
Trên người trần truồng không mảnh vải che thân, kẻ đó liền thô bạo lột sạch quần áo của mẹ tôi rồi mặc vào người mình.

