📖 CHƯƠNG 6
Kể từ độ ấy, Tam phu nhân đổ bệnh, nằm bệt giường không gượng dậy nổi.
Ta đến thăm, nàng cũng chỉ cười khổ rền rĩ:
“Cái phủ này, giờ chỉ còn lại hai chúng ta thôi."
Nàng tựa như đóa hoa ngày một héo mòn, kẻ bàng quan chỉ đành bất lực đứng nhìn nàng tàn lụi.
Ta đút cháo cho nàng, nàng xua xua tay, tựa hồ vừa vớt vát được chút sức tàn.
Cho đám nha hoàn lui hết ra ngoài, nàng ra hiệu cho ta tiến lại gần, muốn to nhỏ đôi câu.
Nàng thều thào:
“Đình Mai, đêm qua ta vừa nằm mộng."
Trong lòng ta chợt dâng lên một cỗ dự cảm chẳng lành.
Nàng tiếp lời:
“Đêm qua ta mơ thấy, hóa ra phụ mẫu ta vốn là thần tiên cai quản các tinh tú trên trời, kiếp này bọn họ hạ phàm là để độ kiếp."
Nói đoạn, sắc mặt nàng điểm thêm vài tia hồng hào, trông có vẻ hưng phấn tột độ.
Ta nắm chặt lấy bàn tay nàng, cố gắng giúp nàng bình tâm lại.
"... Bọn họ bảo ta rằng, thực ra ta cũng là thần nữ hạ phàm lịch kiếp, chỉ vì vướng phải trọc khí của nam nhân chốn phàm trần, nên mới dùng dằng mãi không thể phi thăng.
"Đình Mai, ngươi nói xem, ta phải làm sao mới có thể trở về trời?"
Ta cũng mờ mịt, ta chẳng thông tuệ như Tam phu nhân, ta chỉ là một kẻ phàm phu tục tử.
Giờ khắc này ta cũng nửa tin nửa ngờ, nhưng tự đáy lòng lại ôm ấp hy vọng điều đó là sự thật.
Nếu là sự thật, vậy chẳng phải Tam phu nhân sắp được đắc đạo thành tiên, thoát khỏi bến mê bể khổ này rồi sao?
Ta cũng có chút kích động.
Nhưng bàn tới bàn lui, mãi chẳng tìm ra manh mối làm sao để "phi thăng", chúng ta đành tạm gác lại.
Chừng giữa buổi ngọ thiện, nghe phong phanh Thẩm lão gia lại vừa mời về một vị cao nhân. Cao nhân lần này là một hòa thượng trong miếu, tương truyền vô cùng linh nghiệm.
Cao nhân, lại là cao nhân.
Vị cao nhân lần này lại có vẻ lục căn không tịnh cho lắm, nghe bảo hắn yêu cầu tất thảy mọi người trong phủ đều phải đến diện kiến.
Bao gồm cả nữ quyến.
Tam phu nhân bệnh liệt giường liệt chiếu, chỉ đành để ta thân chinh đi bề trên hầu rượu.
Vừa bước qua bậc cửa, ta liền bắt gặp đôi mắt tên lừa hói kia lóe lên thứ ánh sáng dâm tà, hắn làm như vô tình quét mắt nhìn ta từ đầu đến chân.
Ánh nhìn của hắn nhớp nháp gớm ghiếc, tựa hồ như có một con sên khổng lồ đang trườn bò trên da thịt ta.
Tên hòa thượng xoa xoa hai tay vào nhau, cười hềnh hệch hỏi:
“Đây là Tứ phu nhân trong phủ sao?"
Thẩm lão gia ân cần xun xoe ra mặt, thấy tên hòa thượng này nảy sinh hứng thú với ta, liền dẻo miệng tâng bốc ta tận mây xanh, hệt như thiên nữ giáng trần.
Rượu tàn, Thẩm lão gia đích thân dẫn hòa thượng nọ đến sương phòng nghỉ ngơi.
Trước lúc rời đi, tên hòa thượng còn ngoái đầu nhìn ta chòng chọc một cái, thần sắc tăm tối xảo quyệt khôn lường.
Tên hòa thượng nọ lưu lại trong phủ một thời gian khá dài, có chừng hơn một tháng.
Trong tháng này, Thẩm lão gia đối với hắn vô cùng cung kính, mảy may đều nghe theo răm rắp.
Tên hòa thượng chẳng làm tích sự gì, chỉ nhởn nhơ dạo quanh trong phủ, thi thoảng lại la cà trà trộn cùng đám hạ nhân, cũng chẳng biết rốt cuộc hắn có trừ tà hay không.
Tam phu nhân an ủi ta:
“Cả tháng nay hắn chẳng có động tĩnh gì, ngươi đừng quá lo lắng."
Lòng ta vẫn ôm một cỗ thắc thỏm bất an.
Nàng bèn kéo tay ta, thầm thì:
“Có ta đây, ngươi đừng sợ."
Hai chúng ta đưa mắt nhìn nhau, nhịn không được bật cười "phụt" một tiếng.
"Phải ha, có thần nữ hạ phàm lịch kiếp ở đây, dăm ba tên hòa thượng cỏn con thì xá gì."
Thế giới bên ngoài cũng bắt đầu dấy lên cảnh phong thanh hạc lệ, nghe đồn dạo gần đây Hoàng thượng cũng ốc không mang nổi mình ốc, đám quyền thần xung quanh đang nhìn ngó như hổ rình mồi.
Thẩm lão gia lại càng đứng ngồi không yên. Giữa cái thời buổi loạn lạc này, dẫu ngài có gia tài vạn quán, thì cũng chỉ như một chiếc thuyền lá mỏng manh chòng chành giữa cơn phong ba bão táp.
Tên hòa thượng ngắm sao liên tiếp mấy đêm liền, rốt cuộc cũng đưa ra kết luận.
"Hóa ra là do Tâm Nguyệt Hồ hạ phàm tác oai tác quái, con hồ ly này hiện đang lẩn khuất ngay trong phủ."
Ta từng nghe nói đến Tâm Nguyệt Hồ trong mấy cuốn hí khúc. Nghe bảo lần trước ả hạ phàm gây họa, là đầu thai thành Võ Hoàng, khiến âm dương điên đảo, nữ tử lên ngôi xưng đế.
Tại sao nữ tử xưng đế lại là đảo lộn triều cương cơ chứ? Lẽ nào lúc thượng triều nam nhân cần dùng thứ đó để chống đỡ, chứ không thể dùng mông để ngồi lên long kỷ sao?
Nghĩ đến đây, ta không nhịn được mà bật cười ra tiếng. Cái tư thế đó mà bày ra, trông có khác nào một con vương bát (rùa rụt cổ) đâu.
Thế là ta hoảng nhiên đại ngộ, nam nhân xưng đế mới là vương bát, nữ tử mới có thể đàng hoàng ngồi yên trên ghế.
Tên hòa thượng trừng mắt nhìn ta một cái, Thẩm lão gia vội vã đạp ta một cước, ra hiệu cho ta im miệng.
Hòa thượng tiếp tục lập đàn làm phép, làn khói lượn lờ mờ ảo, vậy mà lại giống như có người dẫn đường, nhắm thẳng về một hướng mà bay tới.
Đó là căn phòng của Tam phu nhân.
Một đám đông đen kịt lập tức ùa tới. Cửa phòng bị phá tung, Tam phu nhân đang nằm rũ trên sập, người gầy như củi nhưng nét thanh lệ vẫn chẳng hề sút giảm. Trong căn phòng nửa sáng nửa tối, trông nàng lúc này lại thực sự giống với một tên yêu ma đoạt hồn nhiếp phách.
Trong đám đông vang lên tiếng hô hoán:
“Chính là ả! G.i.ế.c c.h.ế.c ả, Hoàng đế sẽ không bị soán ngôi, chúng ta cũng có thể sống những ngày thái bình!"
Tam phu nhân hoảng loạn tột độ, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nàng thế mà chớp mắt lại trở thành tội nhân soán ngôi.
Nàng há hốc miệng, bần thần nhìn ta, cất tiếng gọi:
“Đình Mai..."
Ta vội vã nhào tới, hệt như một con gà mái già giang dũng bảo vệ thiếp con, chắn ngang trước mặt nàng.
"Đan Tâm chẳng phải Tâm Nguyệt Hồ gì sất, nàng ấy là thiên nữ hạ phàm, đây chính là lời mà thần tiên cai quản các vì tinh tú trên trời đã phán!"
Đám đông quả nhiên tĩnh lặng trở lại, thoạt nhìn có vẻ chần chừ do dự.
Tên hòa thượng xua xua tay, ra hiệu cho mọi người bình tĩnh lại, hắn có lời muốn nói.
"Tâm Nguyệt Hồ và thiên nữ hoàn toàn có thể phân biệt được. Tâm Nguyệt Hồ chạm lửa là cháy, sau khi c.h.ế.c tro cốt sẽ có màu đen. Thiên nữ là chân thần, chẳng sợ lửa thiêu, càng đốt càng rực rỡ."
"Là thiên nữ hay là yêu ma, châm đuốc thiêu một mồi là biết ngay thôi."

