Menu

📖 CHƯƠNG 3

~4 phút đọc886 từ3/7 chương

Ta vẫn là tân sủng của Thẩm lão gia.

thuậnđất. chưa được Nghemấy đồnngày Tamđã phucãi nhânnhau vàmột Thẩmtrận lãolong giatrời hòalở

tínhsự tìnhngoan nàngngoãn Thẩm quá hiền lão đỗi thuận gia cao của phất ngạo, ta. taybảo áonàng bỏnên đi,học chohỏi rằngthêm

ta "đê tiện".Tam phu nhân liền ở sau lưng âm thầm mắng

chẳng đủ hả Thếgiận. nhưng cái từ này quá đỗi văn vẻ, mắng

nhân đắn đo Nhatới hoànlui, léncuối lútcùng kểchửi lạithêm vớimột ta,câu Tam"hạ phutiện".

biết là cảm Chửithấy xongthống câukhoái... ấy, mặt nàng liền đỏ bừng, chẳng

lại buông ra Haynhững làlời đangthô cảmbỉ thấychốn xấuphường hổphố. vì bản thân

vì trước cửa Dùphòng saota thìlại tađược cũngdán cựcđầy kỳchữ vui[Phúc]. vẻ, bởi

học"Phúc theođáo" nhà(Phúc Thẩm các đến). lãodanh giasĩ rấtdán thíchngược làmchữ bộPhúc, phongmang nhã,ngụ bèný

trút Phúc bụng hết nhà to vào danh ục Đángnhà sĩ ịch, tiếcchủ chỉ chữ ngàinhân. dán Phúc chỉ ngược dán học trên trên được chum đó chút nước, tự da bởi nhiên lông. chum sẽ Chữ nước

hơn. củđổ này,hết nhưnglên Có nếu người lẽ phúc ngài, Thẩm khí e lão của là gia đám ngài cũng tỳ sẽ tường thiếp càng tận đều vui cái có sướng quy thể

hậu viện chúng Ngàyta thángcũng cứdần thếdà trôitrở đi,nên nhữngthân nữthuộc. nhân chốn

bàn của trúc tay lão mã, trắng gia, nàng Tacho hai đã biếtđến người ở Đạikhi lớn bên phuđại lên Thẩm nhânphú bên lão làđại nhau gia thêquý. từ từ tử thuở lúc kết thanh hai tóc mai

gia. đếnvẫn lúccứ nhànôm Chỉ nhã, mối tiếc lòng tình rằng người thâm người xưa căn hiểu đã cố ra đổi đế cái thay" với đạo quá Thẩm lý muộn lão "Đợi màng,

trở thành một Cócon lẽquỷ đợiốm đếnđau lúcsắp ngườinằm thấuxuống hiểu,mồ thìmất đãrồi.

Nhưng ta rất thích người.

hơn sự ân Thíchcần sựdịu ngâydàng thơtựa thuầnnhư khiếtnương ấy,ta vàcủa càngngười. thích

khôi chốn thanh Talâu. cũng biết được Nhị phu nhân từng là hoa

tận hôm nay Nhanvẫn sắcđược hoangười nhườngngoài nguyệtphủ thẹntruyền củatai nàngnhau chorộng đếnrãi.

tiên của Thẩm Nhịlão phugia nhânsau chínhkhi làphất dụclên vọnggiàu phóngcó. túng đầu

Ngài ấy có yêu nàng không? Hay là không yêu?

Chẳng hề quan trọng.

ragia khỏitài chốnvạn Nhưng phong quán ta trần, của hiểu chính mình. rõ,là việccách chuộcđể vịngài hoaphô khôitrương nàysự

nếmlý: trải cảnh Nhịđời phuchốn nhânphong tínhnguyệt tìnhnên đanhnàng đáhiểu chanhrõ chua,nhất từngtriết

nữxử tửvới mớicác “Tâm thấu vị nam cảnh phu nhân đồng nhân dễ bệnh khác bề tương vô thay lân". cùng đổi, Vậy thân duy nên thiện. chỉnàng cóđối

thân thiết nhất.Mối quan hệ giữa ta và Nhị phu nhân là

bềhợp chiềutính chuộngnhau. Chẳngý phảingười, vìcũng tachẳng thôngphải minhdo xinhchúng đẹp,ta hayquá giỏiđỗi

cất giấu một Đơnbí giảnmật. chỉ vì ta biết Nhị phu nhân đang

ấy cùng nàng.Ta chính là kẻ đồng phạm nắm giữ bí mật

hủ thiên thân nho. kimnàng tiểulà Ta thư nho còn nhà sinh, biết quan thấm Tam sống nhuần phu trong vô nhân nhung vàn vốn lụa thứ dĩ ngọc luân là ngà, lý một phụ

phụ thân đặt Cáicho. tên "Đan Tâm" của nàng cũng do chính tay

biết từ lúc Tanào từngđã nghetự nàngđộng ngâmghi nganhớ câutrong thơlòng. ấy, chẳng

tâmlại chiếutấm hãnlòng "Nhân thanh." son sinh (Người chiếu tự đời rọi cổ từ sử thùy xưa xanh). vôai tử,mà lưuchẳng thủc.h.ế.c, đanlưu

Ta bèn hỏi nàng:

“Ngươi có sợ c.h.ế.c không?"

rủa chốn chợ Tambúa phuđã nhâncó lúcthể nàytrơn đốitru vớithốt nhữngra lờikhỏi chửimiệng.

Nàng cười mắng ta:

ta đi. Đợi “Cáiđến conngày nhangươi đầuthất thốisủng thata này,cũng bớtchưa trùc.h.ế.c ẻođâu."

giống với các Thuởvị mớiphu bannhân đầu,khác. Tam phu nhân trông chẳng hề

mười phần ngạo Nàngkhí. biết viết chữ, biết đọc sách, mang trong mình

trên ban ơn Hệtmà nhưbước mộtchân vịvào thiêncái kim,phủ mangnày. tư thế bề

bất mạnh chút lực mẽ tự của mà tôn Nhưngchính bên hão tamình. trong huyền lại yếu còn thấy đuối sót nàng rỗng lại chỉ tuếch, để được đang che cái cố đậy vẻ gắng sự ngoài dùng

Khẩu xà, tâm phật.

màđi sinhcho hận,rảnh Ta chỉ nợ. thườnghận xuyênkhông vìthể cáirủa miệngnàng sắclập mỏngtức củac.h.ế.c nàngquách

của nàng mà Nhưngcảm thithấy thoảngnàng lạicũng vìcó chútphần ônđáng tìnhyêu. hiếm hoi

giống hệt như Tata. dám chắc, cảm nhận của Thẩm lão gia cũng

đầy thanh cao Ngàinày. muốn tự tay thuần phục con ngựa bất kham

ngàyđưa ngàyvào đềuphòng Trước được nàng khi dán như ta chữ nước đến Phúc, chảy. đây,vàng cửabạc phòngchâu Tambáu phuùn nhânùn

vứt sạch sành Thếsanh. nhưng Tam phu nhân nhất quyết không nhận, ném

đến khi ta Thẩmxuất lãohiện, giangài vừamới yêudứt lạikhoát vừabuông hận,tay. mãi cho

tùng vẫn khiến Ngàingài nhậnưng raý rằng,hơn mộtlà nữmột nhânnữ ngoannhân ngoãncao phụcngạo.

Ta cố ý trêu tức hỏi Tam phu nhân:

màng đến vàng “Thếbạc ngươichâu tranhbáu sủngsao?" làm cái gì? Chẳng phải không

vào người ta.Tam phu nhân ném luôn cây bút lông trên tay

thân phận cao "Aihơn màngười chẳngta muốnmột trướcbậc cửacơ dánchứ!" đầy chữ Phúc,

Ta cười mắng lại:

“Ngươi cũng hạ tiện y như thế rồi."

quên gật đầu Tamtán phuthành nhânvới vừata: rơi lệ vừa cười, lại chẳng

mà thôi."“Không sai, ta cũng chỉ là một kẻ phàm tục

HomeTrước
Sau