📖 CHƯƠNG 5
nặcđể đòitrút đigiận. Bàhọc nộitừ vốnlâu, đãnay ngứarốt mắtcuộc vớicũng chuyệntìm tôiđược nằngcớ
khi "Đẻ Đừng phải phải đẻ con nói đẻ? đẻ!" mày thìlà Mỗi Bà ra, làm nó, mẹ trừng nó sao? ngay mày mắt chửa Đàn cả là nhìn bao bà mày cành tôi nhiêu con mai vàng chằm lứa gái này lá chằm cũng có gả ngọc đầy có đứa đi chắc? ác chết nào thì Trước ý: đâu? không cũng
đồmới vôvừa ơnlòng "Nuôi bạc hả?" màynghĩa, lớnđịnh chừngđể nàybố màmày màytuyệt rắptự tâmtuyệt làmtôn
sáng rực.Vừa nghe đến hai chữ "hương hỏa", mắt bố liền
địnhmắt phảira, đẻcon Bố một chẳng toét thằng thua miệng con kém cười trai. ai với Con sất!" bàphải nội:cho "Mẹ,người conlàng nhấtsáng
cỏi bà nước ai nội mắt cả." thấygiàn Suốt bố giụa: bao cười "Ừ, nhiêu tươi đúng năm như rồi, qua, vậy. con đây Bà trai là kích mẹ lần động chẳng đầu đến kém tiên mức
bỗngtôn" chốcvớ tanvẩn. Sựbiến xamột cáchcách baokỳ nămdị giữatrước haiviễn mẹcảnh con"cháu họđích
hai người họ.Tôi dang tay chắn trước mặt mẹ, lạnh nhạt nhìn
đẻ rẻ mạt Tựvà đáybuồn lòng,nôn tôinày. ghê tởm cái dục vọng sinh
bắt đầu sốt Kiênsắng quyếtchạy khôngvạy chotìm tôinhà đichồng họccho nữa,tôi. bà nội
đối tượng xem Bàmắt lôimà kéobà ngườiđã nhàcất lại,công hớntuyển hởchọn. khoe khoang
một Nhà rưỡi tí, bên triệu nhưng đó đồng "Nhàchẳng bằng đấy. gần,ảnh lòng Có ngườihưởng bỏ điều hiềngì ra sức lành,sất." khoản khỏe điều sính thằng kiện lễ bé cũng khoảng hơi khá ba kém giả. trăm
bà?"Thím tôi tò mò gặng hỏi: "Bệnh tật gì hở
giọng: "Thì... đi Bàlại nộihơi chớpbất mắttiện mấtchút tựthôi." nhiên, ấp úng hạ
"Bị thọt à?"
"Không phải."
"Thế là sao?"
trên giường thôi.""Chân không có cảm giác, chỉ nằm liệt một chỗ
"Thế là bị liệt rồi còn đâu."
là ngoàihọ rành vừa lăngcũng rẽ khéo. nhăng,không việc "Ừ Hơn nhàn dám hầu thì... nữa cái khinh hạ nhưng hoàn thân. miệt người thế cảnh Với bố khác cũng hai lại, con từ tốt, bên con Yến." bé, đỡsàn Yến gả sợsàn nhà qua nónhau, mình đó ranhà vốn
ta:thì "Mốiông ngonnội Tôi thế cũng tức sao mồ đến bà yên bật không mả cười, tự đẹp trừng đi rồi mắt mà còn nhìn lấy? gì." thẳngDù bàsao
tâm, đủnuôi với mày vớimày người quên tôi:khôn lớn Bà mất "Cái lớn thế ta hồi con rồi à! tức bé ranh hả!" Đồ điênai con ăn máu,dọn bất cháo laocứt hiếu đá đếndọn này! bát địnhđái, Mày vô ănvò ăn lương thuavõ nói
trời có biết để quên. đứng nhào Là đã Tôinặn bà, bắt láchtôi từ tôi ngườithành cái làm némột hồi việc đòn,con tôi nhà, cườiô mới tốn khẩysin lẫm tận mộtnhí." chẫm năm tiếng: biết năm "Đâu bò
tôi.Bà ta thở hổn hển, hung hăng trừng mắt nhìn
nhảy cứ đã thẳng mù ngoan vào chữ, ngoãn Tôiđống chẳng nghe mỉmlửa được lời cười,rồi đi răn thongđấy." học dạy thả đi của nói hành bà, tiếp: thì ngoáy "Giá khéo tít mà bây đuôi tôi giờ
nhờ can thiệp.Tôi bèn tìm đến Hội Liên hiệp Phụ nữ xã
bộ vàxuyên pháp số Côngxuống luật tiền ankiểm cho Hội sính xã tra bọn Phụ lễ xuống định họ, nữ đã tận kỳ. đồng phốinhận. nhà thời hợpHọ phê bắt vớicòn bình, phải cánrăn phổ trả bộđe biến lại Tưsẽ giáo toàn phápthường dục
các người bớt "Conlàm béliều vẫnđi đangnhé." ở tuổi vị thành niên đấy,
bố tức đến Saumức khicả cácngười cánrun bộlẩy rabẩy. về, bà nội và
"Mày định tạo phản thật rồi!"
đốnhiếu rathuận nôngnhất Bố nỗi nhà lại này hay càng hả! sao?" kíchChẳng độngphải tợn:mày "Saoluôn màyhiểu lạichuyện đổvà
xào conngã con. chưa xổm nấu. đãngửa..." Giữa cao ngoài Cái phải mùa qua Tôisân chậu bưng đông bệ ráovò giặt cơm rét bếp, hoảnhgiũ to giặt mướt toàn nhìncả đến giũ cắt phải ôngmột mức cho da bắc ta:chậu nhét bố. cắt ghế "Từquần vừa Bấy thịt, đẩu hồiáo hai giờ con để nămto đứa con phải đứng tuổi,đùng như còn ngồi
đang muốn nói Ôngcái tagì?" cáu bẳn ngắt lời tôi: "Tóm lại mày
sự hỏi, mảy coi lúc may con ấy xót Tôilà con xa nhìncon còn chút xoáygái bé nào sâumình xíu, không? vàochưa?" đáng Bố mắt thương có ông: như bao "Con thế, giờ chỉ bố thực muốn có
hơn:bỏ "Taotiền màcho Nào không mày ngờ thương đi nghe mày học xong, à? đấy ông Tao thôi!" tacòn lạimóc càngruột thịnhmóc nộgan
đằng sau cái Tôisự bật"chịu cười,cho lườiđi vạchhọc" trầncủa mụcông đíchta. thật sự
con con do sẽ đi vấn tự học đề "Nếutìm tiếp? học bốcách Do phí? thươngxoay thành Con conxở tích đã nhưrồi của đảm thế,mà." con bảo vậy kém với sao cỏi bố không ạ? là cho Hay
"Nhà không có Ôngcon tatrai nínthì lặngngười mộtta hồi,cười đoạncho mớithối lênmũi." tiếng:
Tôi sững sờ.
Ông ta bị người đời chê cười còn ít chắc?
đẻchưa?" ra một "Thếđứa bốkhông cóbình baothường giờthì nghĩhậu đếnquả việc,sẽ lỡthế nhưnào
bớtđây gởsao?" mồm Ánhđi, mắtvới ônglại... tachẳng lóephải lênvẫn chútcòn lảngcó tránh:mày "Màyở
Trái tim tôi trong phút chốc lạnh ngắt như băng.
vỡvác. sau này Ôngđều tasẽ thừado biết,một tấttay cảtôi mọinai hậulưng quảra đổgánh
thêm sao tuyệt một con đối bi người không Tôikịch chẳng thể cónữa. ai chấp thể được nhận chăm chọn việc sóc nơi họ bố mình ích mẹ sinh kỷ tàn ra, cố tật, nhưng đẻ dẫu tôi
tiền có hai mua muốn mẹ đồ rời con Tôiăn khỏi mình nắmngon nơi sống lấycho này với taymẹ, cùng nhau. mẹ,chịu con Con khẽkhông?" không? đi khàng Sau làm hỏi này thuê bà: chỉ kiếm "Mẹ có
móc"Ngọt, trongvui." túi Mẹáo nghiêngra đầu,một ngoanviên ngoãnkẹo, nhìnnhét tôitọt mộtvào lúcmiệng rồitôi:
Tôi ôm chầm lấy mẹ, rúc đầu vào lòng bà.
"Dạ, ăn kẹo xong là con vui liền."
cũngnhất. có thể Mẹbắt chẳngsóng hiểucảm môxúc têcủa gìtôi cả,một nhưngcách lúcchuẩn nàoxác
ra, dì là Tôingười lénthương đưaxót mẹmẹ đếnnhất nhàtrên dìđời. út. Trừ tôi
ngày.rồi Đợisẽ tôilập Tôi tìm tức van được quay nài việc lại dì làm, đón giúp thuê mẹ trông được ngay. chừngphòng mẹtrọ mộthẳn haihoi
quá." rờicấp đi,ba dìnữa Dì ái thật út ngại à? gật nhìn Điểm đầu tôi: cháu cái "Yến cao rụp. Yến, thế Lúc cháu cơ tôi định mà, sửa không uổng soạn học
ngoẵngdì." ra đấy, Tôikiểu toétgì miệngchả cườicó vớicơ dì:hội "Đờiđi ngườihọc còntiếp dàihả
Tôi thì đợi được, nhưng mẹ tôi thì không.
tiệm này đến Tôihàng lếchquán thếchnọ, đinhưng dọcchỗ phốnào hỏicũng thămkhông hếtthiếu cửangười.
mày đangđâu." đến e tuyển chân ngại: nhân cái Khó"Làm viên vóc khănchỗ tạp dáng lắmcô vụ gầy tôicực phụ nhom mớilắm bếp. mỏng tìmđấy, Bà dính đượccháu chủ của mộtkham soi tôi, quánkhông từ nhíu cơmnổi đầu
không được việc, Tôicô nănkhỏi nỉtrả bàtiền chocháu." làm thử: "Nếu cháu làm
Bà ấy đồng ý.
thoắtbé làmnày việc,chịu Rồi bà thương khi không chịu tận kìm khó mắt được gớm." chứngphải kiếnchép taymiệng châncảm tôithán: thoăn"Con
nhàhoàng. thì còn Tôinhàn chỉchán, mỉmđã cười.thế Việclại nàycòn sođược vớitrả hồilương ởđàng
mộtlên ítở tiềncùng." Tôilương: đánh"Cháu bạomuốn muốithuê mặtmột xincăn bàphòng chủđể ứngđón trướcmẹ
cô đẩy "Nếu không cửa cháu lấy căn không Nghetiền phòng chê, xong,nhà chứa cứ bàđâu." đồ dọn cau lặt dẹp mày vặt qua suy nằm chỗ nghĩ cạnh này một nhà mà chốc, kho ở, rồi ra:
ơn cô! Cháu Tôicảm nghẹnơn ngàocô gậpnhiều ngườilắm cúiạ!" chào bà: "Cháu cảm
con cũng bày Bàđặt." ngại ngùng gãi đầu: "Gớm, có chút chuyện cỏn
độ ổn chờ của thỏa tôi dì rồi lại Nàoút. hộc là ngờ, tốc khuôn khi chạy mặt tôi về ngập hì đón tràn hục mẹ, vẻ thu thứ áy xếp duy náy chỗ nhất tột ở đón

